Tôi biết ơn Việt Nam Cộng Ḥa


Ông Ngô Đ́nh Diệm (thứ ba từ trái) cùng với chính phủ của ông chụp tại Sài G̣n năm 1955

Một số người trong nước cũng như người Việt hải ngoại cho rằng không nên vực dậy "xác chết" có tên Việt Nam Cộng Ḥa. Tuy nhiên, lịch sử là nguồn cội của bất kỳ dân tộc nào. Lịch sử là khoa học và tính Người được thể hiện cao nhất từ đó. Bất kỳ một giai tầng nào hay một bậc vua chúa hoặc một nhà độc tài nào đi nữa, cũng không thể nào trốn được lịch sử. Lịch sử là Con Người.

Lịch sử dù đau thương như VNCH đă để mất Hoàng Sa, hay đáng tủi hổ như công hàm 1958 của VNDCCH và hội nghị Thành Đô của CHXHCNVN cùng nhiều biến cố sự kiện quan trọng khác không thể không nhắc lại.

Nhắc lại để hiểu rơ hơn và để cho thế hệ con cháu hôm nay, ngày mai nghiền ngẫm, dọn ḿnh cho một thời đại mới - đang bắt đầu ló dạng. Tôi không biết ḿnh có mơ mộng hăo huyền trong t́nh thế của nước CHXHCNVN hôm nay không, nhưng trong tâm hồn tôi, từ lâu, tôi muốn nói: Cám ơn Việt Nam Cộng Ḥa - Nhà Nước mà ở đó, làm cho tôi "Trích Lục Bộ Khai Sanh" [*].

Sài G̣n - nơi tôi được sinh ra, lớn lên, chứng kiến một góc nhỏ nhoi những trầm luân của số phận dân tộc Việt Nam.

Dù VNCH tồn tại ngắn ngủi, nhưng tôi không sao quên được cuộc sống chan ḥa nhân ái của tuổi hoa niên, dù ngay trong những ngày chiến tranh lửa khói. Hôm nay, bỗng nhiên trong tôi bật ra lời thành tâm này. Tôi viết với nỗi xúc động rưng rưng trên khóe mắt, khi xem lại h́nh ảnh những tử sĩ đă ngă xuống tại Hoàng Sa - Trường Sa ngày xưa.

*Thay mặt gia đ́nh*

Như đă viết rải rác trong nhiều bài trước đây, tôi sinh ra và lớn lên tại Sài G̣n, trong một gia đ́nh trung lưu với việc làm ăn phát đạt, dần dẫn đến giàu có hơn.

Thật ra, sau này tôi mới biết ba tôi là "Việt Cộng nằm vùng", do đó có thể nói, gia đ́nh tôi là gia đ́nh "ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản". Cách đây vài chục năm, khi nghe câu này, tôi khá giận dữ và cảm thấy bị sỉ nhục. Cảm giác đó dễ hiểu bởi sự thật chưa được phơi bày như sau này.

Tuy nhiên, cũng nhờ đó mà tôi tự t́m ṭi. Tôi nghĩ, không có cách ǵ thuyết phục nhất cho mỗi người, nếu như tự thân ḿnh không chủ động t́m hiểu và can đảm nh́n thẳng vào Sự Thật.

Nh́n một cách thẳng thắn, không hề né tránh là điều chưa bao giờ dễ dàng, cho bất kỳ ai, cho bất kỳ điều ǵ, không riêng lănh vực chính trị.

Ít nhất, cho đến nay, tôi có thể nói, tôi đă nh́n thẳng vào Sự Thật mà tôi biết, tôi tin một cách có căn cứ.

Từ cảm giác giận dữ, dần dần tôi chuyển qua cảm giác nhục nhă. Nhục nhă v́ sự vong ân bội nghĩa của gia đ́nh ḿnh đối với Quốc Gia mà từ đó gia đ́nh tôi làm ăn khá giả một cách chân chính, c̣n bản thân tôi lớn lên từ đó.

Tôi không có ư định chạy tội cho ba tôi hay những người thân khác. Suy cho cùng, gia đ́nh tôi vừa là đồng phạm, vừa là nạn nhân của cộng sản. Đó là sự thật. Ba tôi chưa bao giờ giết bất kỳ một ai.

Ba tôi đă chết dưới tay người cộng sản. Tôi có căm thù không? Có. Có muốn báo thù không? Đă từng. Điều mỉa mai, ba tôi chết không phải v́ người cộng sản trả oán hay trù dập mà cái chết của ba tôi đến từ sự "ân sủng" dành cho ông - một người chưa bao giờ cầm một đồng tiền bất chính nào, cũng như chưa bao giờ nhận bất kỳ sự "ban ơn" nào từ người cộng sản.

Một cái chết khá đặc biệt trong muôn vàn cái chết, do người cộng sản gây ra. Có thể đó là một niềm an ủi cho tôi. Cũng có thể đó là một ơn huệ của Ơn Trên, đă sắp đặt cho ba tôi một cái chết không hề nhơ nhuốc mà nhuốm màu thê lương trong một con người thơ ngây và chơn chất. Nhưng đó là câu chuyện quá văng của gần 20 năm về trước, không phải những ǵ tôi muốn viết hôm nay.

Tôi có ba người chú ruột đều được "phong liệt sĩ". Cả ba người đều chết thời Pháp. Bà nội tôi được "tặng" "bà mẹ Việt Nam anh hùng". Tôi có hai người cậu ruột, trốn ngoại tôi để đi tập kết năm 1954. Hai người cậu ruột khác lại làm trong chế độ VNCH. Hai người cậu này đều có chức phận vào thời bấy giờ. Tôi có một người chị ruột làm trong nhà thương và "thân cộng" lúc đó. Một người anh ruột là sĩ quan thuộc quân lực VNCH (nhưng thật ra là VC nằm vùng), một người anh ruột khác là hạ sĩ quan cũng thuộc quân lực VNCH (thuần túy là lính, không quan tâm và tham gia vào chính trị, cũng như không phải VC nằm vùng). Tôi có vài người anh, chị ruột nữa, họ là dạng "cách mạng 30/4". Một số bà con thân thuộc nội ngoại khác, người th́ ở trong "khu", người lại chống Cộng triệt để. Vài người khác, người th́ là quân nhân, người nữa lại là công chức của VNCH v.v...

Hồi trước 1975, đa số gia đ́nh đều đông con. Ít th́ ba, bốn; nhiều th́ chín, mười. Có gia đ́nh lên đến mười hai - mười bốn người con, đều b́nh thường trong nếp sống lúc bấy giờ. Một đời sống sung túc, hầu hết gia đ́nh khá giả, đều giống nhau suy nghĩ: nhiều con là phúc lộc Trời cho. Chế độ VNCH cũng không có việc "sinh đẻ có kế hoạch". Mắn đẻ lại là điều tốt mà phụ nữ thời xưa luôn tự hào. Cuộc sống dung dị như thế. Không chỉ riêng những gia đ́nh giàu có mà có thể nói hầu hết đều tương tự như vậy.

Dông dài như thế, để nói rằng ḍng tộc nội ngoại của tôi khá phức tạp. Giá như...

Vâng, chính cái "giá như" nó đă làm hầu hết gịng tộc, anh chị em đại gia đ́nh tôi "tan đàn xẻ nghé" từ dạo ấy. Dạo mà "rầm rập bước chân ta đi rung chuyển đường phố Sài G̣n" với ngày 30/4/1975 (!)

Một gịng tộc như thế mà nói đến "đoàn kết" (như CSVN đang kêu gọi) th́ quả là...hài kịch.

Ba tôi và anh chị tôi đă từng đi tù dưới chế độ VNCH. Ba tôi ra tù sớm, chị tôi th́ được tha bổng sau vài tuần tạm giam, v́ không đủ chứng cớ kết tội.

Riêng anh tôi nhận án "20 năm khổ sai" và bị đày đi Côn Đảo cho đến (tất nhiên) 1975.

Điều tôi cám ơn Nhà Nước Việt Nam Cộng Ḥa thật giản dị:

*- Ngày ba tôi ra tù, ông vẫn mạnh khỏe. Về đến nhà chỉ một tuần sau là ông có thể bắt tay trở lại công việc làm ăn.-

Suốt thời gian ba và anh chị tôi bị điều tra cho đến lúc kết án chính thức, gia đ́nh tôi (những người không liên quan) không hề bị săn đuổi, bắt bớ vô pháp, hành hung, sách nhiễu v.v... Má tôi đă gánh vác mọi việc làm ăn vào lúc đó. Chúng tôi vẫn đi học b́nh thường và sống trong môi trường không hề bị kỳ thị của bất kỳ thầy cô hay bạn bè nào. Hàng xóm láng giềng cũng không v́ thế mà ghẻ lạnh, hắt hủi hay tiếp tay như kiểu bây giờ mà người ta gọi là "đấu tố thời đại mới". - Anh tôi - người ở tù Côn Đảo, ngày trở về đất liền vẫn mạnh khỏe, dù ốm o đen đúa, nhưng không hề mang thương tật ǵ cả.[**]*

*Cá nhân tôi*

Tôi cám ơn Việt Nam Cộng Ḥa, không chỉ v́ tôi được sống trong một xă hội - có thể chưa phải là tốt đẹp nhất - nhưng tốt đẹp hơn chế độ cộng sản 39 năm qua, mà tôi c̣n biết ơn v́ tôi đă hấp thụ được nền giáo dục, có thể nói, cho đến nay 39 năm, dù VNCH không c̣n, dù CHXHCNVN cố gắng "cải cách" giáo dục nhiều lần rất tốn kém nhưng không hề mang lại chút tiến bộ nào khả dĩ.

Và nói cho công bằng, giáo dục hiện nay tính về chất lượng, vẫn không thể nào đạt được như trước 1975 của miền Nam.

Nền giáo dục trước 1975 mà tôi hấp thụ, dù ngắn ngủi, nó thật sự là nền giáo dục nhân bản và khai phóng. Trung thực và hiền lương. Ganh đua nhưng không đố kỵ. Biết phẫn nộ nhưng không tàn ác. Đặc biệt nền giáo dục đó giúp cho hầu hết học tṛ luôn biết dừng lại đúng lúc trước cái sai với nỗi xấu hổ và tính liêm sỉ - tựa như "hàng rào nhân cách" được kiểm soát kịp thời.

Chính xác hơn, tôi cám ơn Thầy - Cô của tôi, có lẽ bây giờ hầu hết đă qua đời, nếu c̣n sống chắc cũng đă nghễnh ngăng hay quá già yếu.

Tôi biết ơn các Giáo sư [***]. Tôi muốn nói rơ: Tôi không hề có danh vị, bằng cấp ǵ cả.

Tôi biết ơn Thầy - Cô của tôi, v́ nhiều độc giả thương mến (có lẽ qua những bài viết), họ ngỡ tôi là: giáo sư, tiến sĩ, thạc sĩ, nhà văn, nhà giáo v.v... nhưng tôi thưa thật, tôi chỉ là một người "tay ngang" trong viết lách. Qua từng bài viết, tôi rút ra kinh nghiệm. Đặc biệt, tôi luôn cố gắng viết cẩn trọng và khách quan nhất để thuyết phục độc giả. Tính cách này, tôi đă học từ Thầy - Cô tôi, ngày xưa. Dù môn Văn Chương ngày ấy, tôi luôn nhận điểm thấp tệ.

Tôi biết ơn Thầy - Cô của tôi cũng v́, sau 1975, cả nước rơi vào đói kém, làm cho "tính người" trong xă hội cũng mai một dần và tôi không là ngoại lệ. Thảm trạng xă hội lúc đó biến tôi trở nên chai lỳ, mất cảm xúc và lạnh lùng.

Đặc biệt "chữ nghĩa" hầu như trôi sạch hết cùng những "tem phiếu", "xếp sổ mua gạo", chầu chực "mua nhu yếu phẩm" v.v... ngày xưa.

Về sau này, khi cuộc sống đỡ hơn, tôi có thời gian hơn cùng với thời cuộc đảo điên, dần dần, tôi cảm nhận tôi "trầm ḿnh" trong nỗi đau của bản thân, gia đ́nh, từ đó tôi mới thấu hiểu những điều ngày xưa tôi học và tôi giật ḿnh v́ sự lăng quên đáng trách đó.

Tôi t́m lại được "tính Người" mà bấy lâu nay tôi đánh mất.

Một lần nữa, tôi cám ơn Quốc Gia Việt Nam Cộng Ḥa và các Thầy - Cô của ngày xưa.

Nguyễn Ngọc Già, Việt Nam 11/06/2014

______________
[*] V́ những năm loạn lạc, đặc biệt tết Mậu Thân, nhiều nơi cháy nhà và thất lạc giấy tờ. Sau khi tạm b́nh yên, má tôi đă ra Ṭa Hành Chánh Quận 3 thời bấy giờ để làm "Trích Lục Bộ Khai Sanh" cho tôi.
 
[**] Tôi nhớ khoảng đến cả tháng sau (tức đâu khoảng cuối tháng 5/1975) anh tôi mới về tới SG, nhưng chưa được về nhà ngay mà ở đâu đó (lâu quá rồi tôi không c̣n nhớ địa điểm, h́nh như lúc đó ở tại một trường học nào đó th́ phải?) đợi thẩm vấn điều tra từ "chính quyền cách mạng lâm thời" lúc bấy giờ, đâu hết cả hai tuần nữa mới được về nhà. Tôi nhớ lúc đó, tôi hỏi anh tôi rất ngây ngô: ''Ủa! Sao hơn cả tháng trời anh mới về nhà?'' Anh tôi cười và im lặng không nói. Măi về sau, tôi mới ḷ ṃ t́m hiểu, th́ ra, dù là "phe ḿnh", nhưng bản chất người cộng sản là "bản chất Tào Tháo". Họ có tin ai bao giờ đâu! Họ giữ lại tất cả tù chính trị để điều tra xem thử có phải là gián điệp (các loại) được cài lại hay không (để tính chuyện lâu dài).
 
[***] Trước 1975, từ đệ thất (nghĩa là lớp 6 bây giờ), Thầy - Cô được gọi là Giáo Sư - một cách gọi trân trọng, không phải học hàm như bây giờ nhiều người biết.


Nguyễn Ngọc Già gửi RFA từ Việt Nam
2014-06-11