Hăy Trả Lại Sự Vinh Quang Vĩ Đại Chân Chính cho
Chiến Thắng Điện Biên Phủ của Dân Tộc Việt Nam
Lời  góp ư : Sau khi giàn khoan HD 981 của TC xấm-lấn Đặc-khu kinh-tế VN, Bắc-kinh c̣n công-khai đưa Công-hàm bán nước của HCM - PVĐ.  Điều này đă làm cho ĐCSHN không c̣n che đậy được bản-chất tay sai bán nước cho Ngoại bang. Bây giờ th́ người dân trong và ngoài nước ai cũng biết, nếu muốn ....thu hồi lănh thổ - lănh hải mà ĐCSHN đă ‘’gán’’ cho TC để ''trả nợ'' chiến-tranh!! Chính sự-kiện này, đă làm cho BCT/CSVN ăn ngủ không yên!!! Muốn ''hóa-giải'' Công-hàm 14-09-58, dù muốn dù không, Cơ-quan tuyên-truyền của Đảng bắt buộc  phải nhắc lại Danh xưng VNCH. Nhưng điều này đă làm mất đi tư-cách chính-danh thống-trị của Đảng!!  HCM có sống lại th́ có đem ‘’nước mắt cá sấu’’ cũng không cứu được Đảng!! Đảng sụp đổ chỉ là thời gian! Và người dân ai cũng biết!! Muốn thu-hồi lại HS – TS, th́ chỉ có người ''chủ cũ'' là VNCH mới đủ tư-cách pháp-lư đưa TC ra trước Toà-án QT. V́ lẽ đó, mà tḥi gian gần đây, Cơ-quan tuyên-truyền của Đảng đă ''tháo xích'' cho ''dư lận viên'' tung ra ''ám khí'' trên khắp Diễn-đàn là nhằm ''triệt-hạ'' VNCH! Lập-luận của ''dư lận viên'' trong nước lả điều dễ hiểu, v́ ''trí năo'' họ đă được ''đào-tạo'' từ ''hạt giống đỏ'' muốn hơn cũng không được!!!
Nhưng tại hải-ngoại, cũng có ''dư lận viên'' Đoàn-thể khóac áo VNCH, chống Cộng đâu th́ không thấy, mà chỉ thấy họ lập luận theo những điều mà ''dư lận viên'' từ trong nước đang ‘’tạt’’ ra!!! Người QG không thua CS trên bất cứ chiến-tuyến nào, mà lại ''thua'' những ''con rận dư lận viên'' đang ''ngọ ngoạy'' sau ''hai lớp vải''!!!
''Gió đă xoay chiều  đổi hướng'', t́nh h́nh Tây-á/TBD đang chuyển-động,  không chịu ''mở mắt'' nh́n, mà chỉ muốn nh́n bằng ''con mắt ngựa'' ''tự che'' rồi cả ...''bè'' đều ...''tự sướng''!!! Tiếc thay!!!
Nói ''có sách, mách có chứng'', đây là bài viết điển-h́nh cho ''sự cố'' nêu trên!!!

‘’Hăy Trả Lại Sự Vinh Quang Vĩ Đại Chân Chính cho Chiến Thắng Điện Biên Phủ của Dân Tộc Việt Nam.’’
 
Bài viết không dám đề tên tác-giả! Xin Quí-vị hăy xem như ''dư lận viên'' chuyên-nghiệp ''ném đá dấu tay''!!
Không biết ''dư lận viên'' này có ''đọc'' lịch-sử sau Đệ II TC không? Tại sao không ...''khều'' cái ''năo-trạng'' cho nó ...''gật gù'' rồi tự hỏi : ''Các quốc-gia nhược tiểu trên thế-giới, trong đó có VN, đât nước họ cũng bị ''Thực-dan QT'' ''đè đầu...'',  họ đâu có cần  HCM và Đảng CS, mà họ vẫn thu-hồi độc-lập từ tay Thực-dân, không có tiếng súng, không đổ một giọt máu!!! Đừng nh́n xa, hăy nh́n qua Lào - Campuchia và tự trả lời!!!!
Tuyên-dương ''chiến-công ĐBP'', đương-nhiên thừa nhận sự ''lănh-đạo'' tài t́nh’’ của HCM - Vơ-Nguyên-Giáp và quan thầy Trung - Sô ''yểm-trợ'' nhân-lưc - tài-lực - bomb đạn tàn phá đât nước VN!!! Bao nhiêu triệu quân-dân hai miền Nam - Bắc đă hy-sinh cho ‘’cái gọi’’ là ‘’Chiến-thắng ĐBP’’!!! Và sau đó cho đến ngày nay, Quê-hương VN được ǵ??? Hay là ‘’nuôi dưỡng’’ …’’thần tượng HCM’’ lẫn ‘’hào-quang ĐBP’’ , rồi chờ ngày …. VN …đổi tên ……!!!!
Bài trên thuộc loại ''ném đá dấu tay'', không đáng quan-tâm! Tuy nhiên không v́ vậy mà để họ tự-do ''tru'' mà làm cho cả ....'bầy'' ''tru'' theo, có thể làm ''chói tai'' đến những Vị c̣n quan-tâm đến Quê-huơng !!!
Thành thật cáo lỗi
Kính   
VânPhong Nguyễn-Đ́nh-Khánh

2014-06-08 5:28 GMT-04:00 Vanessa Nguyen vanessanguyenvn84@gmail.com [Daploisongnui] :

Tuy được sự tin cậy của các Tướng lănh Trung Hoa Dân Quốc, Hồ chí Minh đă lượng đoán được chính những người này cùng với Pháp sẽ là đối thủ khi Đệ Nhị Thế Chiến chấm dứt. Hồ chí Minh cũng rất thực tế để thấy là trong t́nh thế tương lai đó, nếu nhận được sự giúp đỡ của Mỹ sẽ tốt hơn rất nhiều so với sự giúp đỡ từ phía Liên Xô và Trung Cộng. 

V́ vậy, mùa Đông 1944, Hồ chí Minh đă t́m cách bắt liên lạc với Đại Tá Helliwell, là người cầm đầu OSS (tiền thân của CIA) hoạt động ở Hoa Nam, đang có trụ sở tại Côn Minh. Helliwell bảo OSS chỉ cho Hồ chí Minh 6 khẩu súng ngắn 38 ly nhưng thực ra các nhóm du kích Việt Minh đă được tăng cường bởi nhiều toán OSS và súng đạn của Mỹ. Đây là lư do chủ yếu khiến Hồ chí Minh cố ngăn chặn mọi sự phô trương bộ mặt cộng sản và từ bỏ luôn cái tên Nguyễn ái Quốc để nhận tên Hồ chí Minh từ 1944. 
Nhiều người Mỹ có quan hệ lúc đó tỏ ra tin tưởng Hồ chí Minh từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, nhất là trước sự trạng Hồ chí Minh đă được Trung Hoa Dân Quốc hợp tác và hỗ trợ. Sau ngày 2.9.1945, những người Mỹ này gần như luôn có mặt thân thiện bên cạnh Hồ chí Minh hoặc các đồng chí của ông ta, trong khi cờ Mỹ tung bay tại nhiều nơi ở Hà Nội. Dư luận dân chúng trong nước và ngay cả một số người Nhật, người Pháp có mặt tại Hà Nội đều nghĩ Việt Minh đă được Mỹ ủng hộ. 
Về sau người ta được biết rằng v́ tin Hồ chí Minh được Mỹ ủng hộ nên Vua Bảo Đại và những người quốc gia ủng hộ ông mới êm thắm nhường quyền lănh đạo đất nước cho Việt Minh.

Cách hành động sau đó của Hồ chí Minh: ‘’Khi thấy rơ Mỹ không c̣n ủng hộ nữa, Hồ đă quay ngược 180 độ, bắt đầu kêu gọi hợp tác với Pháp. Chính trong thời kỳ này mà Hồ hành động như người Việt Nam trước, như người cộng sản sau. Ông ta quyết tâm làm cho cái Nhà Nước Việt Nam (Dân Chủ Cộng Ḥa) sống sót bằng bất cứ giá nào. Nhưng, tuần trăng mật có tính cách thân Tây phương kéo dài chẳng bao lâu. Khi Hồ thương thuyết với Pháp ở Fontainebleau th́ đồng chí của ông là Vơ nguyên Giáp, Trần văn Giầu, Nguyễn B́nh, Phạm văn Bạch thanh toán ‘’các kẻ nội thù của chế độ’’ gồm các nhà lănh đạo các giáo phái, các quan lại (Ngô Đ́nh Khôi), các nhà trí thức (như Phạm Quỳnh), nhóm Trotskit, và các người yêu nước chống cộng.’’

Đặc biệt về t́nh h́nh miền Nam, Bernard Fall viết: ‘’Tại Nam Kỳ, cả hai phía, giáo phái và Việt Minh đă giải quyết thanh toán những phần tử cảm t́nh của đối phương như sau: Trói lại từng chùm rồi thả xuống sông Mê Kông cho chết trôi ra biển. Thế mà huyền thoại về bác Hồ tốt bụng vẫn tồn tại cho đến ngày nay’’. 

Tác giả đưa ra một nhận xét hết sức tinh tế: ‘’Chiến tranh Đông Dương bùng nổ đă đơn giản hóa những khó khăn về chính trị của ông Hồ. Không cần phải đối xử với phe đối lập bằng bàn tay bọc nhung nữa: Cứ việc gọi họ một cách đơn giản là Việt gian.’’ ==> chứng tỏ Hồ Chí Minh đă phản bội dân tộc cũng y như đám Trúc Hồ và VT bây giờ...chúp mũ việt gian cho tất cả những người yêu nước

Vấn đề then chốt là mục tiêu chủ yếu của Pháp trong cuộc chiến Việt Nam. Cộng sản không phải là động cơ thúc đẩy hành động của người Pháp tại Đông Dương. Việc Pháp chịu thương thuyết với Hồ chí Minh năm 1946, rồi từ chối mọi cơ hội đàm phán năm 1947 và sau nữa, từ 1948 ủng hộ Bảo Đại chống Việt Minh...đều không liên can tới vấn đề cộng sản mà chỉ v́ cái gọi là Liên Hiệp Pháp. Đúng là cho tới năm 1953 tinh thần thực dân cũ đă chết, nhưng nó đă được thay thế không phải bởi chủ nghĩa chống cộng mà bởi sự quyến luyến t́nh cảm của người Pháp đối với khái niệm Liên Hiệp Pháp. Thủ Tướng Laniel đă nói với quốc hội vào tháng 10.1953, cũng như trước kia đă nói với Bảo Đại: ‘’người Pháp chiến đấu ở Đông Dương cho Liên Hiệp Pháp, nếu người Việt thích bỏ Liên Hiệp Pháp, th́ nước Pháp không có lư do ǵ để chiến đấu.’’ 

‘’It is true that by 1953 much of the old spirit of colonialism had died, but it had been replaced not by anti-Communism, but by an emotional attachment on the part of Frenchmen to the concept of the French Union. It was for the French Union that France was fighting in Indochina, Premier Laniel told the National Assembly in October, 1953 as he had told Bao Dai: if the vietnamese chose to leave the French Union, France would have no reason to fight.’’

Nhưng chiêu bài chống cộng không thể không nêu ra nếu muốn nhận được viện trợ của Mỹ với mức độ hết sức quan trọng. Viện trợ Mỹ, bắt đầu từ 1950, mỗi năm trung b́nh 500 triệu. Cho đến 1954, Mỹ đă viện trợ khoảng 80% chi phí quân sự của Pháp tại các quốc gia liên kết Đông Dương 

Chiêu bài này không đủ sức thuyết phục dư luận thế giới và càng không đủ tác dụng xoa dịu khát vọng giành độc lập của người dân Việt Nam. 
T́nh h́nh chính trị luôn sôi động ngay tại các vùng Pháp kiểm soát trong ư hướng đ̣i hỏi một nền độc lập thực sự cho quốc gia Việt Nam và: ‘’Trong bối cảnh đó, Ngô Đ́nh Nhu, một lănh tụ công đoàn và là em Ngô Đ́nh Diệm, đă đảm nhận vai tṛ lănh đạo đứng ra tổ chức một đại hội chính thức ‘’đoàn kết quốc gia và ḥa b́nh’’ ở Chợ Lớn vào ngày 6.9.1953. Đại hội đ̣i độc lập vô điều kiện cho Việt Nam, và trên b́nh diện quốc nội, đ̣i triệu tập ngay tức khắc một quốc hội, đ̣i tự do lập hội, tự do báo chí, chấm dứt tham nhũng, cải tổ quân đội và hành chánh. Đại hội này có một lập trường mạnh mẽ đến nỗi Bảo Đại cảm thấy cần phải triệu tập đại hội chính thức của chính ông vào tháng sau trong hai ngày nhằm mục đích ủng hộ lập trường của Cựu Hoàng bằng cách chọn 12 người để ông tuyển lấy 6 người thực hiện thương thuyết với Pháp.’’ 

Trong khi đó, ảnh hưởng các bước đi ban đầu của Hồ chí Minh với tư cách lănh đạo Việt Minh vẫn đủ sức giữ những âm vang. ‘’Không người Việt Nam nào có thể quên Hồ chí Minh là lănh tụ Việt Nam đầu tiên tuyên bố Việt Nam Độc Lập, không phải chỉ trên nguyên tắc như ông Trần Trọng Kim mà là trong thực tế. Ông Hồ tuyên bố Việt Nam Độc Lập vào tháng 9 năm 1945, và Việt Nam tự trị (quốc gia tự do) vào tháng 3 năm sau. Cho đến năm 1947, tại Việt Nam chỉ có một chính phủ Hồ chí Minh. Và nước Pháp là nước đầu tiên nh́n nhận như thế.’’ 
Trên thực tế, nhiều nhà ái quốc, kể cả Hoàng Gia cũng nhiệt t́nh ủng hộ chính phủ Hồ chí Minh trong mấy năm đầu. Việc Hồ chí Minh tiếp tục theo đuổi mưu đồ củng cố chế độ cộng sản độc tài đảng trị và dập tắt mọi hy vọng về một tương lai tốt đẹp của đất nước gần như không dễ nhận ra khi những âm vang trên c̣n đủ sức tác động vào mọi người. 
V́ thế, chiêu bài chống cộng của người Pháp càng lộ rơ th́ chiêu bài quốc gia yêu nước của Hồ chí Minh càng được củng cố, mặc dù người quốc gia trong nước xa ĺa và chính quyền nhiều quốc gia dân chủ Á Châu cũng như Tây Phương cắt đứt mọi quan hệ. 

Từ 1953, hàng ngũ quốc gia dưới quyền Quốc Trưởng Bảo Đại bắt đầu đạt nhiều tiến bộ và chính phủ do Bửu Lộc lănh đạo gồm hầu hết các kỹ thuật gia tài trí và nhiệt tâm đă trở thành một niềm hy vọng. Khi tác giả Hammer viết những ḍng cuối cùng của tác phẩm "The Struggle For Indochina" , hội nghị Genève chỉ mới chuẩn bị bàn về vấn đề Việt Nam. Tuy nhiên, tác giả đă nghe đồn nhắc về một giải pháp chia cắt lănh thổ nên tỏ ư e ngại là giải pháp này sẽ khiến miền Bắc chịu áp lực nặng nề của Trung Cộng, trong khi miền Nam khó tránh khỏi bị Pháp khống chế trở lại như những năm trước. 
Mối lo này trở thành thực tế tại miền Bắc, nhưng tại miền Nam, người Pháp đă phải triệt thoái và một chính thể Cộng Ḥa chính thức ra đời năm 1956. 

Chiêu bài ngụy trá của các khối lực chính trị kéo dài trên đất nước này từ 1945 có thể không c̣n nhiều thời gian đứng vững, nhất là sau thành quả của Ngô Đ́nh Diệm trong việc củng cố miền Nam. Có người tin tưởng khá nhiều vào nhân vật lănh đạo này và khi xẩy ra biến cố 1.11.1963 đă mang tâm trạng chán ngán v́ nguyện vọng chính đáng của một dân tộc sống gian khổ đau đớn suốt mấy chục năm lại tiếp tục bị đẩy xa bởi sai lầm của một số giới chức nắm quyền tại Mỹ. Có lẽ đây cũng là tâm trạng của Đại Sứ Mỹ tại Sài G̣n, Frederick Nolting, khi ông này đệ đơn xin từ nhiệm v́ không đồng ư với đường lối của chính quyền Mỹ đương thời. Những tâm cảnh hoàn toàn mang tính cá nhân này cũng không hẳn thiếu ư nghĩa khi được đặt vào vị thế phản ảnh một nét thực tế trong vấn đề Việt Nam.

hoạt động chủ yếu của Hồ chí Minh trong giai đoạn ở Hoa Nam là dựa vào uy tín các nhà ái quốc Việt Nam, kết thân với một số giới chức Trung Hoa để dễ dàng xâm nhập các tổ chức cách mạng Việt Nam tại đây. 

Hồ chí Minh không gia nhập Việt Minh với mục đích góp phần đẩy mạnh hoạt động đấu tranh giải phóng đất nước mà trước hết, tạo b́nh phong che giấu h́nh tích, và kế đó là đạt các mục tiêu mà Đệ Tam Quốc Tế đang nhắm. 
Mục tiêu cụ thể trong thời điểm đó của Đệ Tam Quốc Tế là vừa khai thác vừa lũng đoạn phá hoại các tổ chức này để tạo đà phát triển ảnh hưởng cộng sản. Hồ chí Minh mượn các tổ chức này để tŕnh diễn bộ mặt yêu nước đồng thời lôi cuốn người của các tổ chức này gia nhập hàng ngũ cộng sản, và nếu được, sẽ biến các tổ chức này thành tổ chức cộng sản. 
Nhận định của Tưởng Vĩnh Kính phù hợp với tiết lộ của Hoàng Văn Hoan, một nhân vật thân cận với Hồ chí Minh nhiều năm, về giai đoạn Hồ chí Minh tham gia tổ chức Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội của các nhân vật Hồ Học Lăm, Nguyễn Hải Thần... 

Theo Hoàng Văn Hoan, Việt Minh vốn là tên gọi tắt của Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội mà Hồ chí Minh đă tham gia và sau đó biến thành tên gọi của phong trào cộng sản Việt Nam vào năm 1945 mà mọi người đều biết là Mặt Trận Việt Minh. 
Tưởng Vĩnh Kính xác nhận hai chữ Việt Minh là viết tắt của Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội từng hoạt động từ lâu trước tháng 5.1941 do Hồ Học Lăm lănh đạo. 
Về sau, tổ chức này cùng một số tổ chức khác kết hợp thành Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội của nhiều nhân vật như Nguyễn Hải Thần, Trương Bội Công...‘’Hồ gia nhập Cách Mạng Đồng Minh Hội, một mặt là do đă ngụy trang thành công, được cá nhân Tướng Trương Phát Khuê tín nhiệm, mặt khác là được các phần tử tả khuynh Trung Quốc âm thầm hỗ trợ từ bên trong’’. và ‘’Một năm sau, khi Hồ chí Minh tỏ thái độ ‘’hợp tác’’ và gia nhập Cách Mệnh Đồng Minh Hội, lúc bấy giờ các đảng phái Việt Nam theo chủ nghĩa dân tộc mới thực sự bị đẩy vào một t́nh huống 
‘’khốn đốn’’. 

Tóm lại, Tưởng Vĩnh Kính đánh giá toàn bộ hoạt động của Hồ chí Minh suốt thời gian ở Hoa Nam chỉ là xâm nhập để đánh phá các tổ chức cách mạng dân tộc yêu nước, bởi cộng sản theo đuổi việc nắm độc quyền lănh đạo các lực lượng đấu tranh nên đă coi các tổ chức này là kẻ địch. T́nh huống khốn đốn mà Tưởng Vĩnh Kính nhắc tới được khắc họa bằng hai h́nh ảnh: Hoặc bị sang đoạt đổi tên thành tổ chức công cụ ngoại vi của cộng sản hoặc lâm cảnh bị kích động chia rẽ rồi tàn lụi. 
Mục tiêu và ư hướng đó đă được Tưởng Vĩnh Kính nhắc lại qua những ghi nhận về thái độ của Hồ chí Minh đối với cuộc khởi nghĩa Yên Bái của Việt Nam Quốc Dân Đảng năm 1930: ‘’Ông Hồ rất vui mừng thấy Việt Nam Quốc Dân Đảng thất bại. 
Điều đó phản ảnh rơ trong ngữ khí của ông ta khi b́nh luận về cái thu hoạch được của cộng sản Việt Nam như sau: ‘’Từ sau cuộc khởi nghĩa đó, giai cấp tư sản (chỉ Việt Nam Quốc Dân Đảng) đă mất tất cả ảnh hưởng trong cuộc vận động giải phóng dân tộc và giai cấp công nhân cùng quần chúng nông dân lao động được tổ chức lại trong đảng tự do (chỉ cộng sản). Đảng trở thành người lănh đạo duy nhất của cuộc cách mạng chống chủ nghĩa đế quốc.’’

Đây là thời kỳ hoạt động mà về sau Hồ chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam luôn diễn tả sai lạc hoặc xóa bỏ bằng sự khẳng định Mặt Trận Việt Minh được Hồ chí Minh cho ra đời tại Pác Bó. Các tác giả cộng sản Việt Nam sau này, ngoại trừ Hoàng văn Hoan, đều ghi rằng Mặt Trận Việt Minh thành lập vào tháng 5.1941 theo sáng kiến của Hồ chí Minh lúc đó c̣n mang tên Nguyễn ái Quốc. ==> Những năo trạng chia phe, chia lằn ranh quốc cộng tăm tối xuẩn động, bất nhân đă giúp thêm cho CSVN có chính nghĩa bằng cách chối bỏ chiến công Điện Biên Phủ và coi như “nhựng hết” công lao xưong máu của những người Việt Nam yêu nưóc cho đảng CSVN trong chiến tích vĩ đại này!  
Chiến thắng Điện Biên Phủ là của nhân dân Việt Nam, đưọc xây bằng xưong máu của những người con yêu của tổ quốc anh hùng và bất khuất, mà CSVN chỉ ăn hớt công trạng và phản bội đồng bào sau đó mà thôi.
 

Chỉ có những kẻ việt gian và VC mới nói là cái đó "chỉ do VC và súng đạn của Trung Cộng..."

2014-06-08 11:04 GMT+02:00 Son Tran baovnns@gmail.com [Daploisongnui] :

Lại tuyên truyền cho đảng cộng sản Việt Nam nữa rồi.

Không có Tàu cộng, Nga cộng giúp người, giúp súng đạn th́ đảng cộng sản Việt Nam làm sao đánh thắng năm 1954.
Không có người của tàu cộng, không có súng đạn của Nga cộng, của Tiệp cộng,....th́ làm sao đáng chiếm được Miền Nam.
Như vậy đảng cộng sản Việt nam là ai??? Chính là Tàu cộng và Nga cộng dựng lên, cho nên mấy tay cộng này phải nuôi nó, phải tiếp máu cho nó để nó nhuộm đỏ Việt Nam.
Công cái nổi ǵ? Thống nhứt cái nổi ǵ?
Dùng súng đạn để gom nhân dân hai miền vào MỘT,  chứ đâu phải THỐNG NHẤT.

Thống nhất, đúng cái nghĩa của nó là phải để cho Nhân Dân 2 miền được TỰ DO chọn người lănh đạo đất nước.
Đằng này, chiếm xong Miền nam, đảng chia nhau, cả về vật chất lẫn quyền lợi cho tất cả đảng viên, tóm thu và cai trị nhân dân.
Thế sao gọi là có công?
Thế sao gọi là đảng chính trị?
Thế sao gọi là yêu nước?

katumtran

2014-06-08 10:48 GMT+02:00 Vanessa Nguyen vanessanguyenvn84@gmail.com [Daploisongnui] :

Nhưng xét theo lư năm xưa Tâm Tâm Xă là tổ chức của cụ Phan Bội Châu, sau khi cụ Phan bị Hồ chí Minh “gài bẫy” cho Pháp bắt  th́ Hồ chí Minh đă thay tên Tâm Tâm Xă thành Thanh Niên CS Đoàn, th́ cũng có thể nói Tâm Tâm Xă là tiền thân của Thanh Niên CS Đoàn, không lẻ v́ hành động của Hồ và Thanh Niên CS Đoàn, chúng ta lại lôi đầu cụ Phan để chữi hay sao? Hồ chí Minh 1946 đă kư Hiệp Định Sơ Bộ mời Pháp trở về VN với đầy đủ sự nhượng bộ không khác ǵ thời thực dân trước đó, và dùng Pháp tiêu diệt những Đảng Phái Phi CS, đó cho thấy Hồ chí Minh KHÔNG chống thực dân chỉ chống những ai có khả năng tranh thủ địa vị của Hồ.Hồ thà để VN chịu khổ nhục khốn khó dưới tay thực dân Pháp thêm thời gian nữa (và lâu hơn nếu có thể) chứ không để ai “giải phóng” dân tộc nếu người đó không phải là CS, điều này đă cho thấy Hồ bất nhân và bất tín cũng như bất tín với quốc gia và dân tộc.  

Ngược ḍng lịch sử hơn 40 năm trước, thời gian hoạt động của Hồ chí Minh, thời gian bấy giờ cũng không ít người nghi ngờ về ḷng “yêu nước” của một thanh niên từng tuyên thệ tuyệt đối trung thành với đảng CS Quốc Tế, c
ho đến khi Hồ Chí Minh Bán Đứng cụ Phan Bội Châu cho Pháp để thủ tiêu một “đối thủ” ngăn cản sự bành trướng chủ nghĩa CS vào Tâm Tâm Xă nói riêng và tại Việt Nam nói chung, theo Tiến Sĩ Alexander Dean cũng như nhà Chiến Tranh Sử Học R.F Tuner th́ cũng đă có một số người cách mạng cũng đă chất vấn về vụ án này, nhưng lại bị một số đồng chí và chiến hữu khuyên bảo đàng nào Hồ Chí Minh cũng đă và đang chống Pháp, kẻ thù của ta là Pháp hăy cứ ủng hộ và đoàn kết yểm trợ nhau chống Pháp trước đừng nên chống nhau v.v và với tư tưởng đóng cửa bảo nhau không đề cập và b́nh luận hay đặt ngược câu hỏi về đường lối và quan điểm của Đảng Việt Minh cùng Nhà Cách Mạng HCM ,đă theo thời gian trực tiếp cũng như gián tiếp thần thánh hoá vai tṛ HCM trước dư luận, lừa dối người VN tin vào cái áo Nhà Cách Mạng Chống Pháp cuối cùng là hệ quả khốn nạn của VN hôm nay.  Ṣng phẳng mà nhận định, sở dĩ HCM dưới tấm áo Nhà Cách Mạng v́ cách mạng bị giam tù, hy sinh cuộc đời v.v, đă lừa gạt được người VN, v́ thời gian đó, cái tự do báo chí và ư thức ngôn luận chưa được hoàn toàn phát triễn, nên dân VN đă bị trí thứctuyên truyền và vạch răn giới trong sự Tư Duy Độc Lập ,viết báo, radio theo đơn đặt hàng đánh Pháp NHƯNG không đề cập đến đường lối của Nhà Cách Mạng, sự kiện ít hay nhiều đă dồn tư duy người dân đi đến lầm tin, thánh hoá vai tṛ một cá nhân Đảng Phái, đặt hết niềm tin và tương lai vào một cá nhân. Không lẻ bây giờ chúng ta vơ đũa cả nắm chửi cả phong trào Việt Minh (nhiều tổ chức liên minh với nhau) và chụp mũ tất cả những người nào mà thời xưa theo Việt Minh chống Pháp đều là VC hết sao? hoặc mù quáng nghe lời phe Trúc Hồ với cái lư luận "Trúc Hồ chống cộng, ai chống Trúc Hồ là VC"cũng kiểu như thời xưa bọn VC đă từng chụp mũ,  ngụy biện và tuyên truyền "Hồ Chí Minh chống Pháp, Việt Minh=Hồ Chí Minh, chỉ có Hồ Chí Minh và đảng CSVN mới có công đuổi thực dân Pháp, ai chống Hồ Chí Minh là việt gian tay sai của Pháp", không lẻ bây giờ chúng ta lại làm như VC thời xưa, lôi đầu ông Ngô Kỷ rồi tiêu diệt những người dám đặt vấn đề vói Trúc Hồ hay sao?  Dĩ nhiên là không, v́ chỉ có những kẻ thiếu ư thức mới làm như thế. Nhưng tiếc thay các Diễn Đàn yahoogroups lại không hiểu cái lư lẽ thông thường này.

1954- chiến thắng Điện Biên Phủ, mà trong khói lửa đầy thịt xương của trận địa đôi bên, ngoài những xác chết ngoại nhân, đều có thân xác của người Việt Nam cùng gịng máu! Đau đớn và tủi nhục chưa hết- Lư tưỏng chính trị và lằn ranh chủ nghĩa đă được nhân danh, chính đáng hóa sự phản bội xưong máu và nguyện vọng dân tộc độc lập tự do. Xương máu của nhân dân kháng chiến chưa khô mà đ̣n thù chính trị ập đến! Nó ập đến bỉ ổi từ chính đồng bào, đồng chí của nhau, những kẻ bước lên danh vọng quyền lực bằng nước mắt, mồ hôi, xương máu của nhân dân, đă dàn dựng đạo diễn thảm trạng đấu tố đồng bào ḿnh thật trâng tráo! Thảm trạng này không những khiến đất nước suy nhựợc thêm mà c̣n tàn hủy nền móng văn hóa đạo lư dân tộc: t́nh cảm, văn hóa cư xử giữa cha mẹ, anh em, vợ chồng, bạn bè làng xóm mới hôm qua c̣n khắn khít trong t́nh thần toàn dân kháng chiến… mà hôm nay tất cả vỡ nát trong sớm chiều –Ôi quan điểm chính trị, lập trựng chính trị, đồng minh, đồng chí, những đốn mạt không dừng lại ở đấy!

Chiến thắng Điện Biên Phủ là của nhân dân Việt Nam, đưọc xây bằng xưong máu của những người con yêu của tổ quốc anh hùng và bất khuất, mà CSVN chỉ ăn hớt công trạng và phản bội đồng bào sau đó mà thôi. Những năo trạng chia phe, chia lằn ranh quốc cộng tăm tối xuẩn động, bất nhân đă giúp thêm cho CSVN có chính nghĩa bằng cách chối bỏ chiến công Điện Biên Phủ và coi như “nhựng hết” công lao xưong máu của những người Việt Nam yêu nưóc cho đảng CSVN trong chiến tích vĩ đại này!  
 

Chinh sách chia để trị, là một chính sách phân chia lực lượng đối lập hay đối kháng, chia những tiềm năng chống đối ra từng mảnh nhỏ đề dể dàng len lỏi và điều khiển [Pinkerton James P, 2007] CSVN với những bộ Tư Tưởng Văn Hoá, t́m hiểu về tâm lư con người, và biết rằng một khi con người biết ư thức đoàn kết chung trong một cái giá trị tư tưởng nào đó th́ cái sức mạnh đó dù là bomb nguyên tử cũng không thể ngăn cản, như cái giá trị độc lập đă đi vào ư thức dân tộc tác động đến sự tham gia và hy sinh của người dân liên tục miên viễn trong thời kỳ chống Pháp, và Hồ chí Minh đă lợi dụng lấy nó để thực thi mộng Cách Mạng Đỏ. Và v́ thế đă tạo ra cái Chiến Thắng Điện Biên Phủ, nhưng chiến thắng Điện Biên Phủ vẫn chưa đưọc nh́n lại đúng giá trị của nó, để đặt nó vào vị trí của lịch sử, và nhất là trở về vị trí đúng đắn của chiến tích oanh liệt này trong lịch sử chống ngoại xâm của nhân dân Việt Nam.

Trải dài suốt mấy ngàn năm văn hiến, dân tộc Việt đă dạn dày kinh qua nhiều cuộc xâm lăng- gần một ngh́n năm nô lệ của ngựi Trung Hoa, và rồi sau đó lại rơi vào nhũng cuộc tấn công xâm lược qua các triều đại phong kiến của Trung Hoa- Hán Đựng Tống Nguyên- Minh và nhà Thanh.. Nhưng rồi kết quả, dẫu mất mát, tiêu hao, đau xót, nhân dân Việt Nam đă kiên cường anh dũng đẩy lùi từng đợt xâm lược này bằng những chiến tích lẫm liệt và vĩ đại, đuợc lănh đạo bởi những anh hùng, anh thư đất Việt: Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lê Đại Hành, Lư Thường Kiệt, Trần Nhân Tôn, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi Nguyễn Trăi, và Quang Trung Hoàng Đế, và trên hết vẫn là những hy sinh cao cả vô bờ bến của nhân dân Việt Nam!

Th́ chiến thắng Điện Biên Phủ cũng vậy- đây thật sự là chiến thắng dứt điểm chế độ thực dân Pháp dành độc lập của toàn dân, không phải của riêng đảng CSVN! Dù chiến tích này đưọc lănh đạo bởi ĐCS, nhưng nó đưọc xây dựng bằng tài sản, mồ hôi, xương máu của đại đa số những con dân Việt Nam yêu nưóc không Cộng Sản, những ngựi như cụ Phan Khôi, nhà văn Quang Dũng, tiểu đoàn Tây Tiến, như gia đ́nh bà cụ Nguyễn Thị Năm, trong đó các con trai của bà từng giữ chức vụ cấp trung đoàn. v.v Sự đóng góp của đảng viên CSVN thực thụ chỉ là thiểu số mà trong đó ư thức tham gia Đảng là do ḷng yêu nưóc và nhu cầu yêu nưóc chân chính, chứ ư thức tham gia v́ chủ nghĩa cộng sản không có, hoặc nếu có th́ cũng loáng thoáng do ngộ nhận mà thôi như Phùng Cung, Phùng Quán, Trần Dần v.v hăy nh́n vào cuốn phim Chúng Tôi Muốn Sống đă nói lên tâm trạng của người đội trưởng Vinh. Tất cả đă làm nổi bật ư nghĩa của cuộc đối thoại giữa nhân vật đảng viên của “đảng Hồ Chí Minh”, chính ủy, cố gắng nhấn mạnh thuyết phục Vinh về vai tṛ vị trí Bác và Đảng! “Bác và Đảng sẽ trả công và cho nghỉ phép v.v” Nhưng Vinh đă trả lời:

-Vinh : “ Tôi chiến đấu không phải để được mong ân thưởng, mà mục đích của Tôi là được góp phần vào trong công cuộc giải phóng dân tộc thoát khỏi ách thực dân và bất cứ một chế độ áp bức nào khác…..”

-Đảng Viên Chính Ủy: Nhưng dù sao Bác và Đảng cũng ghi công đồng chí!

-Vinh: Trong lúc này Tôi xin đồng chí hăy tạm gác bỏ mọi vấn đề thuộc về chính trị. Tôi, tôi chỉ có biết chiến đấu cho chính nghĩa quốc gia thế thôi! [Phần 2, Chúng Tôi Muống Sống]

chính v́ CSVN biết rơ hơn ai hết điều này nên sau đó đă chính thức áp dụng ngay cái chính sách chia để trị, chia rẽ tư tưởng đoàn kết giá trị chung, bằng cái Cải Cách Ruộng Đất, Cải Tạo Trí Thức, Văn Nhân Giai Phẩm, để gạn lọc thành phần yêu nước và thành phần CS chuyên chính. (nên v́ thế sau này, chiến tranh VN dù quân CS đông cách mấy như v́ đă mất đi cái giá trị chung, nên lực lượng CS không thể nào thắng lực lượng Miền Nam chỉ v́ cái giá trị chung để đấu tranh đă không c̣n, và 1968-69 đă chứng minh sự thảm bại của CSVN, để rồi CSVN chỉ có thể vào được Miền NAM vào 30/4/75 v́, sự kư kêt giữa quan thầy và Mỹ, Miền NAM bị trói tay th́ “bội đội anh hùng” mới có thể “anh hùng”)

Trong thời kỳ Đại Cách mạng Văn hoá, cha con giết nhau, vợ chồng đấu nhau, thầy tṛ phản nhau, mẹ con tố cáo nhau như kẻ thù…là những việc thường xảy ra trong quần chúng. Đó là tác dụng của 'đảng tính' mà nên. Sự kiện này khiến con người từ gia đ́nh ra đến xă hội, đâu đâu cũng ḍm ngó nhau bằng con mắt phân biệt, và xoi mói. Sự áp dụng chính sách sơ yếu lư lịch, phân xét theo lư lịch của từng giai cấp, Đảng Viên, Giai tầng Cách Mạng liệt Sĩ, thường dân, phó thường dân, măi c̣n tồn tại cho đến hôm nay, và thường được đối xử và áp dụng ngay trong chính học đường, đề thường xuyên nhắc nhở người từ thủa ấu thơ, phân biệt nhau, và ḍm ngó nhau. Từ đó khiến con người sợ nhau, ghét nhau phân biệt đối xử, ganh ghét v.v . Khi con người đă bị phân chia như vậy, dĩ nhiên sẽ không tin tưởng nhau để đi đến đấu tranh “v́ đó là đúng”, cũng như tác giả Zunes (2006) đă nhận định trong tác phẩm “Divide and Conquer?” trên tờ ngôn luận Guerrilla News Network [Stephen Zunes (2006)], khi sức lực không có con người trở thành mặc cảm bất lực chỉ biết “van xin kẻ cầm quyền”, hay đi vọng ngoại chờ đèn xanh quốc tế, chứ họ không tự tin hay vận động ngay sức mạnh của chính bản thân họ hay người dân. Thậm chí ngay trong tôn giáo, cũng bị phân chia quốc doanh và chân chính, thường trực nḥi nhét những tư tưởng “thành phần cách mạng được Đảng ưu tiên lànhững kẻ thù của giai cấp b́nh dân đừng tin nó” và ngược lại v.v [Cửu B́nh, Bài 6, 2004]. Đối với Đảng Viên con ông cháu cha gia đ́nh cách mạng, th́ có những “niềm tin” như..”bọn tàn dư nước ngoài chính là những kẻ sẽ giựt sập công tŕnh cách mạng chúng ta”...ngụ ư nhắc nhở “nếu không đoàn kết cứu Đảng th́ những quyền lợi của “chúng ta” sẽ không c̣n nữa”… Chính sách này trăi qua hơn mấy chục năm nhồi nhét và bưng bít, dần dà đă trở thành quán tính ăn sâu trong tiềm thức, mỗi cá nhân trở thành những điệp viên trong vô thức, lắm khi con người hành xử đối xử tệ bạc với nhau trong vô thức, điển h́nh sự kiện em Nguyễn thị B́nh sống trong địa ngục nhưng hàng xóm vẫn sợ khi nói lên sự thật chống lại “v́ đó là sai trái”, măi cho đến một người đàn bà tên B́nh ra giúp th́ được gọi là “anh hùng”trong khi hành xử giúp v́ điều đó đúng rất b́nh thường ở xă hội nhân bản.[LMVS, 2007]

Dù ai nói sao, nhưng cái tâm lư xă hội VN, khi vẫn c̣n nghe những câu nói “cái đám bắc kỳ”...gia đ́nh cách mạng kia,v.v th́ sự phân biệt và ghét nhau trong vô thức đă và c̣n tồn tại cũng như ngày càng được nâng cao, khiến con người phải đối xử với nhau rất bạc bẽo, “ai bị mất nhà kệ ông, tôi chưa bị mất” , gia đ́nh liệt sĩ đeo huy chương khiếu kiện, ít nhiều cũng đă làm dị ứng một số dân cư, “năm xưa chỉ điểm cho cách mạng, đây là quả báo” v.v chứ chưa mấy ai lên tiếng v́ đó là đúng, v́ thế đa số chúng ta thấy phong trào dân oan vẫn ở số cục bộ, trước sự vô tâm của quần chúng xă hội đi song song với sự báo chí bưng bít. Chứ không mấy ai ư thức hôm nay, “tất cả cá nhân nào sống dưới XHCN đều là nạn nhân của chế độ v́ sự lừa gạt của nó”.

Đó cho thấy vần đề ngăn cách phân chia vốn không phải xuất phát từ dân, mà do thế lực chính trị và những chính sách phân biệt trong đối xử, đă và đang tiếp tục tạo chia rẽ, và CSVN không bao giờ muốn có sự đoàn kết dân tộc thực sự, v́ khi đoàn kết dân tộc thực sự là người dân sẽ nhận ra giá trị chung, và CSVN chính là kẻ thù của những giá trị đó. Và cũng v́ thế những tinh thần những tấm gương không đấu v́ tôi là nạn nhân mà đấu tranh “v́ đó là đúng” luôn bị độc tài truy lùng và triệt tiêu, v́ CS biết rơ cái sức mạnh của ư thức đấu tranh “v́ đó là đúng”, khi nó thực sự lan tràn vào trong xă hội.

V́ thế ngày hôm nay, đă đến lúc chúng ta xoá tan những nổi sợ “bóng đêm cách mạng CS”, dân chủ là hăy tin vào dân, tiếp xúc và khơi lại t́nh nhân bản, trong cái giá trị chung là dân quyền để đi đến sự đấu tranh v́ giá trị đó, như Hoa kỳ, tuy rằng vẫn có sự khác biệt về trắng đen, nhưng v́ cái phúc lợi chung của giá trị chung, của cái b́nh đẳng, họ bất đồng nhưng không bất hoà. Họ nh́n nhau bằng tư tưởng và quan điểm cũng như hành xử của nhau, họ giúp nhau một tiếng nói v́ đó là điều đúng, lên tiếng trước những cái sai v́ bản chất sự việc nó sai, chứ họ không nói hay phê phán chỉ v́ “phe ta cho là vậy”.

V́ chính những cái thái độ bầy đàn “phe ta” cái ǵ cũng đúng, có sai cũng không nói, c̣n phe kia (quá khứ theo cách mạng) th́ hôm nay họ làm cái ǵ cũng sai hay đó là quả báo, chính là những cái đang ngăn cản chúng ta đi đến cái giá trị chung. CSVN đă dùng sơ yếu lư lịch để phân chia, th́ chúng ta đừng dùng cái lư lịch để chẩn đoán sự việc. Mà hăy nh́n sự việc theo đúng giá trị của nó, dù đó là ngay chính sinh hoạt hằng ngày của ḿnh. V́ khi chúng ta biết chấp nhận đúng và sai theo cái giá trị của sự việc, đề ủng hộ và đấu tranh v́ đó là đúng. Th́ lúc đó chúng ta đă ư thức.

---------- Forwarded message ----------
From: Vanessa Nguyen <vanessanguyenvn84@gmail.com>
Date: 2014-06-08 9:51 GMT+02:00
Subject: Fwd: [Daploisongnui] Hăy Trả Lại Sự Vinh Quang Vĩ Đại Chân Chính cho Chiến Thắng Điện Biên Phủ của Dân Tộc Việt Nam.
To: "Daploisongnui@yahoogroups.com" <Daploisongnui@yahoogroups.com>, Btgvqhvn-3 <btgvqhvn-3@yahoogroups.com>, "chinhnghia@yahoogroups.com" <chinhnghia@yahoogroups.com>, "ChinhNghiaViet@yahoogroups.com" <ChinhNghiaViet@yahoogroups.com>, Dien Dan Cong Luan <DienDanCongluan@yahoogroups.com>, "thaoluan9@yahoogroups.com" <thaoluan9@yahoogroups.com>, "vidanviet@yahoogroups.com" <vidanviet@yahoogroups.com>, "VN-Politics@yahoogroups.com" <vn-politics@yahoogroups.com>

Bắc Kinh và cuộc Nội Chiến Việt Nam, 1954-1965:
Trung Hoa Tài Liệu Mới :
tác giả Qiang Zhai

Vai Tṛ CS-Trung Quốc trong Chiến Tranh VN, 1954-1963

-Nhất Thanh Tóm Dịch-

Trung Quốc đă đóng một vai tṛ quan trọng giúp đỡ Hồ Chí Minh thành công trong mặt trận chống Thực Dân Pháp cũng như kư hiệp định Geneva chia đôi VN 1954. Trong những thập niên sau cuộc họp mặt Geneva, Bắc Kinh vẫn tiếp tục bành trướng ảnh hưởng trong những sự thay đổi của Việt Nam. Trong quá tŕnh của cuộc họp mặt Geneva, CSVN không ngừng bám theo cũng như “xin” CS-Trung Quốc giúp đỡ và tiếp viện để củng cố quyền lực Đảng CSVN tại miền Bắc, thành lập cũng như huấn luyện quân đội CSVN, thi hành dự án Cải Cách Ruộng Đất, tu chính lại Đảng CSVN, củng cố bộ chính trị Bắc Việt, quản lư thành phố lớn và tái tạo nền kinh tế. Và như đă biết, Bắc Kinh đă cho Fang Yi lănh đạo một đoàn Trung Quốc Kinh Tế Gia đến miền Bắc Việt Nam.

Theo tài liệu Quân Sử của Bộ Trung Hoa Quân Mưu (Chinese Military Advisory Group-CMAG), ngày 27 tháng 6, 1955, Vơ Nguyên Giáp người nắm binh quyền Bắc Việt đă âm thầm đến Bắc Kinh trong vai tṛ đại biểu CSVN với sự giúp đỡ của người cầm đầu CMAG ở Việt Nam là Wei Guoqing. Vơ Nguyên Giáp bàn thảo với Bộ Trưởng Quốc Pḥng Trung Hoa Minister Peng Dehuai, và tướng Petroshevskii, một Quân Mưu cao cấp của Liên Xô tại Trung Quốc, về dự án tái tạo quân đội của Đảng CSVN và những dự án chiến tranh trong tương lai. Đại Biểu CSVN ghé thăm Trung Hoa Hạm Đội Bắc Hải trước khi trở về Hà Nội vào giữa tháng 7. Trong quá tŕnh đól, ngày 15 tháng 10, 1955, Vơ Nguyên Giáp lại âm thầm dẫn đầu một phái đoàn đại diện sang Trung Quốc, và đă bàn với Peng Dehuai và Tướng Quân Liên Xô Gushev kỳ này cũng là về những dự án củng cố quân sự và quân đội của CSVN cũng như chiến lược tương lai. Đoàn đại biểu CSVN đă tham quan những Trung Tâm Quân Sự Trung Hoa, quân trường và nh́n Quân Đội Trung Hoa học tập trước khi trở về Bắc VN vào ngày 11 tháng 12.

Tài Liệu Quân Sử của CMAG, ghi rơ rằng trong suốt 2 quá tŕnh sang Bắc Kinh của Giáp, Giáp đă báo cáo "thành công kư kết" với CSTQ và Liên Xô "trên những điều chính." Nhưng lại không giải thích tại sao Giáp lại mau lẹ ghé thăm lần thứ 2 đến Bắc Kinh sau không xa chuyến âm thầm thứ nhất, và tại sao sự hiện diện phía Liên Xô lại khác với lần đầu. Có lẻ sư bàn thảo lần thứ nhất của Giáp, đă bỏ lại sau lưng vài vấn đề chưa giải quyết. Sự thật th́, theo tài liệu tham khảo của Quảng Đông Đại Học Xă Hội Học, th́ Trung Hoa và Liên Xô đă có sự bất đồng ư kiến về dự án làm sao thống nhất Việt Nam. Cố Vấn LiênXô ủng hộ sự hoà b́nh chung sống giữa Nam, Bắc Việt Nam, kêu gọi Hà Nội " thống nhất đất nước qua và trong dự án Hoà B́nh Độc Lập Dân Chủ Hoá", ngược lại th́ phía Trung Hoa cho rằng “tại v́ sự phá hoại của chế độ quân chủ nên không thể nào thống nhất Việt Nam qua cái gọi dân chủ bầu cử như đă viết trong Hiệp Định Geneva, và như vậy con đường duy nhất là CS-Bắc Việt nên chuẩn bị cho một chiến tranh sắp tới”.

Ngày 24 Tháng 12, 1955, CSTQ quyết định rút Bộ Quân Mưu CMAG ra khỏi Vietnam; Peng Dehuai đă cho Vơ Nguyên Giáp biết cái quyết định này. Tới vào giữa tháng 3, 1956, cán bộ cuối cùng của CMAG đă rời khỏi CSVN. Để thay thế Bộ Quân Mưu CMAG, Bắc Kinh đă gửi đến một Ban Quân Mưu nhỏ hơn dưới quyền của Hoàng Văn Quân để giúp đỡ CSVN.

Sự thay đổi này đă dẫn đến nhiều cuộc tranh luận lớn trong nội bộ ban lănh đạo CSVN 1956, về quyết định “người nào sẽ phải gánh vác trách nhiệm về bắt trước dự án Cải Cách Ruộng Đất của Trung Quốc từ năm 1953” . Trường Chinh, Tồng Thư Kư Đảng CSVN, người đă lănh đạo trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất, đă bị cách chức tại Quốc Hội Trung Ương vào tháng 9, 1956. Lê Duẫn, lên thay thế lănh chức vụ Tổng Thư Kư CSVN, đă chỉ chứng Trường Chinh, tội danh thi hành Cải Cách Ruộng Đất của Trung Quốc với Việt Nam bất chấp những sự thật xảy ra tại Việt Nam.

Sự thất bại của Cải Cách Ruộng Đất đă khiến trong Đảng CSVN biết rơ là con đường thống nhất Việt Nam, như trong Hiệp Định Geneva bầu cử Dân Chủ, đă không thể thực thi. Khi cái hy vọng thống nhất bằng ḷng dân qua bầu cử của Đảng CSVN bị sụp đổ, th́ CSVN cũng phải đang đối diện với vấn nạn kinh tế của XHCN. Nguồn cung cấp gạo tại Hà Nội trở thành vấn nạn, CSVN v́ đă quay lưng với hiệp dịnh Geneva, âm thầm quậy phá miền Nam bôi nhọ và ám sát nhân viên Cao cấp của miền Nam, nên CSVN không thể mở miệng xin mong sự giúp đơ từ kinh tế Miền Nam, CSVN ngoài phải tự trồng trọt kiếm ăn mặt khác, ban lănh đạo Hà Nội tiếp tục quay về với Trung Quốc bất chấp v́ nghe lời Bắc Kinh mà kết quả là những đau thương của Cải Cách Ruộng Đất.

Tháng 4, 1956, Phó Thủ Tướng CSTQ Chen Yun, một nhà kinh tế gia chuyên môn trong Đảng CS Trung Quốc, đă âm thầm không công khai đến Hà Nội. Trước lời yêu cầu của Hồ Chí Minh, Chen đưa ra dư án chính về “Ưu Tiên Kỷ Ghệ Nông Nghiệp và cũng như đặt kỷ nghệ nhỏ lên trước kỹ nghệ lớn” (light industry ahead of heavy industry) để nâng cao nền kinh tế Bắc Việt. Ban lănh đạo CSVN chấp nhận dự án của Chen. Sự thật bằng chứng là CSTQ đă bỏ ra rất nhiều trong việc nâng cao kinh tế trong phần kỹ nghệ lớn tại Trung Hoa trong 5 năm đầu vào thời gian đó, sự khoa chương phóng đại của Chen về nông nghiệp và những kỹ nghệ nhỏ rất là khác thường, và cũng như sự chứng minh là Trung Quốc luôn quan tâm nhiều đến h́nh trạng tại VN trong sự “cố vấn” và tài trợ của Bắc Kinh đối với CSVN. Chu Ân Lai lập lại sự quyết định của Chen về sự cận trọng trong những dự án kinh tế trong qua tŕnh viếng thăm Hà Nội vào ngày 18-22 tháng 11, 1956, cũng như Lai đă nói với Hồ Chí Minh phải kiềm chế những sự hấp tấp về những dư án thu hoạt Nông Nghiệp: "sự thay đổi đó phải đi từng bước một."

Nhà văn Donald S. Zagoria đă phản luận trong cuốn sách Vietnam Triangle (VN Tam Giác) là trong thời gian 1957 và 1960, CSVN đă thay đổi từ trung thành với Bắc Kinh qua Liên Xô để có sự tài trợ của Liên Xô về những dự án nâng cao nền kinh tế XHCN-VNt.11 Trên thực tế, ban lănh đạo Hà Nội vẫn tiếp tục, báo cáo và xin lệnh CSTQ về những quyết định quan trọng như củng cố nền kinh tế tại Miền Bắc và công cuộc cách mạng nơi Miền Nam. Trong quá tŕnh tái tạo nền kinh tế của XHCN-VN 1958, bộ chính trị CSVN bắt đầu đặt tâm vào công cuộc cách mạng tấn công Miền Nam VN. CSVN báo cáo và xin quyết định từ CSTQ. Vào mùa Hạ 1958, Bộ Chính Trị CSVN đưa tŕnh lên CSTQ để xin quyết định cho 2 dự án "Sự nhận định về dự án Căn Bản cho ViệtNam trong giai đoạn mới " và "Ư kiến về dự án thống nhất vỹ tuyến Unification Line và con đường cách mạng nơi miền Nam."

Sau khi tham khảo cẩn thận, Ban Lănh Đạo CSTQ đă trả lời bằng một lá thư, chỉ thị "nền tảng chủ yếu nhất, những quyết định quan trọng nhất, và những dự án khẩn cấp nhất" cho công cuộc cách mạng của CSVN là phải thực thi Cách Mạng Chủ Nghĩa Xă Hội và Chủ Nghĩa Xây Dựng Xă Hội tại miền Bắc. Về phía miền Nam, CSTQ tiếp tục chỉ thị, dự án mà Hà Nội phải thực thi là phải nâng cao khẩu hiệu "Quốc Gia và Cách Mạng Dân Chủ." Tuy nhiên, khi trong thực tại sự nhận thức về công cuộc cách mạng trong lúc đó vốn dĩ bất khả thi, CSTQ kết luận, CSVN nên "thành lập một công cuộc đường hầm dài lâu, dưỡng sức, thành lập bộ tuyên truyền đến với đa số, và chờ đợi cơ hội thích hợp." Nói thẳng ra, Bắc Kinh thật sự không mong muốn lâm vào cảnh CSVN chính thức ra mặt đối kháng với Hoa Kỳ. Judging by subsequent developments, CSVN đă không dám cải lời CSTQ, trong thời gian 1958 và 1960 Hanoi luôn chú tâm vào nền kinh tế miền Bắc VN, thực thi “Dự Án 3 Năm” cải tổ chủ nghĩa về mặt kinh tế và xă hội.
Chính sách trở lại với thủ đoạn Cách mạng Bạo Lực được Trung Ương Đảng CSVN thực thi vào tháng 5, 1959 nhưng lại không nói rơ phải đi theo đường hướng nào. Thậm chí cũng không nhắc đến những trắc trở của sự hợp nhất giữa quân sự và chính trị phải đối diện. Trong 2 năm kế tiếp, ban lănh đaọ CSVN tiếp tục tranh luận về những mựu lược và sách lược. Hồ Chí Minh tiếp lục báo cáo và thỉnh lệnh với CSTQ. Vào tháng 5, 1960, CSVN và lănh tụ CSTQ đă mở cuộc thảo luận tại Hà Nội và Bắc Kinh về những sách lược xâm chiếm miền Nam Việt Nam. Chu Ân Lai và Đặng Tiểu B́nh đưa ra lập luận rằng trong những sự tranh giành trong chính trị nên hợp nhất với vũ khí và quân sự khi những thực trạng đang xăy ra giữa những thành phố và những vùng quê trong miền Nam, một sách lược tranh đấu uyễn chuyễn cần nên được thi hành. Với trong Thành Phố, CSTQ đưa quyết định, tranh đấu bằng chính trị nên được làm sách lược chính, tuy nhiên nếu muốn đánh sụp chế độ ông Diệm, th́ vũ lực thật sự là cần thiết. Bởi v́ đă có nhiều và đa số những căn cứ nơi những vùng quê, th́ lực lượng quân sự nên được thành lập tại đó, tuy nhiên đấu tranh bằng quân sự nên kèm theo với đấu tranh chính trị.

Vào tháng 9- 1960, CSVN mở Đại Hội Đảng CS lần thứ 3, nhưng lại không có quyết định ǵ về những t́nh trạng thối nát hiện tại nơi miền Bắc, thay vào đó là chỉ âm mưu đánh chiếm khi nền chính trị miền Nam Việt Nam đang lung lay. Để lợi dụng cơ hội mới này, Quốc Hội CSVN kêu gọi và ra lệnh cho Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam thực thi cả 2 chính sách đấu tranh bằng chính trị và quân sự đối với miền Nam VN, và kêu gọi sự yểm trợ tối đa từ miền Bắc. Sách lược liên kết đấu tranh bằng quân sự và chính trị với miền Nam vốn là những dự án và quyết định từ CSTQ.

Vào mùa Xuân 1961, Tổng Thống Hoa Kỳ John F. Kennedy chấp thuận tăng viện trợ về Quân Sự và Ban Quân Mưu (MAAG) với 100 cố vấn và đă gửi đến Việt Nam 400 lực lượng đặc biệt để huấn luyện quân đội miền Nam những cách tiếp chiến khẩn cấp. Sự viện trợ của Hoa Kỳ với Đông Nam Á đă khiến Lănh đạo Bắc Kinh không yên tâm. Trong lúc Thủ Tướng CS là Phạm Văn Đồng sang Bắc Kinh vào tháng 6-1961, Mao Trạch Đông đă quyết định tăng thêm viện trợ cho mặt trận xâm lấn miền Nam trong khi Chu Ân Lai tiếp tục hối thúc phải thực thi những sách lược uyển chuyển và quan trọng nhất là “liên hợp giữa chính sách đấu tranh hợp pháp và đấu tranh bằng thủ đoạn đen tối phi pháp cũng như phải liên kết đấu tranh bằng chính trị và quân sự.”

Năm 1962 một sự kiện thay đổi lớn giữa sư nhúng tay của Hoa Kỳ và thái độ cũng như hành động của Trung Quốc đối với cuộc nội chiến của Việt Nam. Vào tháng 2, Hoa Thịnh Đốn (Washington) thành lập tại Sài G̣n một ban Quân Mưu (Military Assistance Command, Vietnam (MAC,V)), để thay thế MAAG. Chính Phủ Kennedy buộc ghép ban hành hành động này với số tăng trưởng mạnh về mặt Cố Vấn Hoa Kỳ và số lượng quân sự tiếp viện với chính phủ Diệm, đánh dấu cho một tầng lớp mới về mật tham dự của Hoa Kỳ tại Việt Nam.

Vào mùa Xuân năm đó, một cuộc tranh luận xảy ra trong nội bộ ban lănh đăo Trung Quốc phán đoán một Thế Chiến sẽ xảy ra, và dự định có thể hoà b́nh sống với những quốc gia tư bản, và mức độ tài trợ của TrungQuôc đối với “công cuộc Giải Phóng”. Vào ngày 27 tháng 2, Wang Jiaxiang, Bộ Trưởng Bộ Liên Lạc Ngoại Giao, gửi một lá thư cho Chu Ân Lai, Đặng tiểu B́nh và Chen Yi ( bộ 3 cầm quyền về chích sách ngoại giao), phản đối và chỉ trich khuynh hướng đánh giá cao về mặt nguy cơ Thế Chiến xảy ra, và đă đánh giá thấp về những cơ hội hoà b́nh chung sống với những đế quốc. Về mặt yểm trợ cho “công cuộc giải phóng toàn quốc”, Wang đă thận trọng thận trọng nhấn mạnh, kêu gọi sự chú ư đến những vấn nạn kinh tế của Trung Quốc và hạn hẹp tài nguyên. Về vần đề của Việt Nam, Wang yêu cầu Đảng CS Trung Quốc "cảnh giác đối với những đường lối chiến tranh của Đế Quốc Mỹ đă thực thi ở Đại Hàn" và cũng cảnh báo về nguy cơ "Khrushchev và những người cùng phe đang kéo chúng vào một cạm bẫy chiến tranh." Wang đưa ra dự án, nếu muốn chỉnh đốn và tái tạo lại nền kinh tế và thắng lợi vượt qua những sóng gió giai đoạn khó khăn, Trung Quốc nên chấp nhận một chính sách hoà b́nh và và thoả hiệp về mặt ngoại giao, và với lănh vực ngoại vận Trung Quốc không nên làm những ǵ không có khả năng. Nhưng Mao Trạch Đông đă bỏ ngoài tai những ư kiến và dự án nêu ra của Wang, thậm chí c̣n phán tội danh cho Wang là kẻ nâng cao “chủ nghĩa xét lại” chính sách ngoại giao của “3 điều thoả mản và một sự giảm bớt” (sự thoả mản với đế quốc, chủ nghĩa xét lại, và thế giới bảo thủ hoá , và giảm bớt sự yểm trợ cho công cuộc Giải Phóng Toàn Quốc.)

Sự biến diễn của cuộc tranh luận đă tạo ra những quyết định chính cho những chính sách của CSTQ đối với Việt. Nếu như ư kiến của Wang được chấp nhận, th́ nó sẽ có nghĩa là vai tṛ của CSTQ đối với Đông Nam Á phải bị hạn chế. Nhưng Mao Trạch Đông đă quay sang con đường quân sự, chọn lựa đối mặt với Hoa Kỳ. Sự việc này đă chuyển sang bên trái của những chính sách ngoại giao, với sự nhấn mạnh của Mao trạch Đông về tranh đấu giai cấp và chính sách cấp tiến trong sự liên hệ nội bộ Trung Quốc 1962. Sự việc này cũng ảnh hưởng đến vai tṛ của CSTQ đối với những vấn nạn chưa dàn xếp nơi Việt Nam. Với sự bỏ ngoài tai ư kiến của Wang, một cơ hội đă trồi lên sau này cho Hoa Kỳ len lơi vào Đông Nam Á đă bị hụt.

Vào mùa Hạ 1962, Hồ Chí Minh và Nguyễn Chí Thanh đến Bắc Kinh để bàn thảo với ban lănh đạo CSTQ về t́nh trạng quan trọng do sự nhúng tay của Hoa Kỳ với Việt Nam và có thể Hoa Kỳ sẽ có một cuộc tấn công Bắc Việt Nam. Hồ Chí Minh “xin” CSTQ tài trợ cho công cuộc du kích tại miền Nam. Bắc Kinh đă thoả mán sự “xin cầu” của Hồ Chí Minh bằng cách đồng ư gửi cho CSVN 90,000 cây súng trường và súng máy (AK), số lượng này có thể trang bị cho 230 bộ binh tác chiến hat could equip 230 infantry battalions. Những vũ khí này sẽ được dùng để yểm trợ mặt trận du kích tại miền Nam. Vào tháng3,1963, Luu Thieu Ky, Bộ Trưởng Dân Nhân Giải Phóng Quân của Trung Hoa (Chief of Staff of the Chinese People's Liberation Army (PLA)), ghé thăm CSVN và bàn luận với CSVN, CSTQ sẽ yểm trợ cho CSVN bằng cách nào nếu Hoa Kỳ tấn công miền Bắc. Hai tháng sau, Lưu thiếu Kỳ, chủ tịch của PRC, đến Hà Nội, và nói với Hồ Chí Minh: “Chúng tôi luôn sát cánh bên đồng chí, và nếu như chiến tranh bùng nổ, đồng chí có thể nh́n Trung Hoa như là một cánh tay.”

Sự thật th́, Bắc Kinh đă sớm chính thức kư kết với Hà Nội vào đầu năm 1963. Đến cuối năm đó, cán bộ của CSTQ và CSVN đă bàn thảo về sự viện trợ giúp đỡ của Bắc Kinh về dự án xây dựng những công tŕnh pḥng chiến và căn cứ Hải Quân ở vùng Đông Bắc lănh thổ CSVN. Theo tài liệu từ Trung Hoa, vào năm 1963 CSTQ và CSVN đă ngầm kư kết hiệp định là Bắc Kinh sẽ gửi quân tác chiến vào Bắc Việt Nam khi cần. Quân đội CSTQ sẽ ở lại và chiến đấu tại miền Bắc để đoàn quân VC được rănh tay xuống miền Nam. Nhưng ngày giờ và điều kiện trong bản hiệp địh tới nay vẫn không rơ ràng.
Tổng kết, trong giai đoạn từ 1954 và 1963 Trung Quốc đă và luôn chặt chẻ tham dự vào trong những sự phát triển và quyết định của nền tảng chính trị Hà Nội. Đảng CS Trung Quốc “yêu cầu” Hồ Chí Minh phải chú tâm vào củng cố Đảng CSVN và liên kết sách lược đấu tranh bằng chính trị và quân sự đối với miền Nam VN.. Trong những năm từ 1956 và 1963, CSQT đă tiếp trợ cho CSVN 270,000 cây súng, trên 10,000 đại pháo , trên 200 triệu đạn dược, 2.02 triệu Trái Pháo , 15,000 dây truyền tin, 5,000 radio thông tin, trên 1,000 xe vận tải, 15 chiếc máy bay, 28 tàu chiến, và 1.18 triệu quân phục. Tổng số viện trợ từ CSTQ đối với CSVN trong thời gian này là hơn 320 triệu nhân dân tệ. Năm 1962 là một năm chủ yếu của những sự quyết định của những hành động cũng như thái độ của Trung Quốc đối với Việt Nam. Bỏ rơi dự án tiến tới trong thận trọng, Mao Trạch Đông đă chọn con đường đối đầu với Hoa Kỳ và quyết định đẩy mạnh sự tài trợ cần thiết từ Trung Quốc đến Hà Nội. Số lượng lớn viện trợ vũ khí từ Bắc Kinh đến với CSVN vào năm 1962 đă giúp đỡ Hồ chí Minh đẩy mạnh mặt trận du kích trong miền Nam, và đă khơi dậy thêm sự nhúng tay của Hoa Kỳ. Vào cuối năm 1963, ban lănh đạo Trung Quốc rất là bất an về sự quyết định của Hoa Kỳ đối với Việt Nam tuy nhiên CSTQ vẫn luôn yểm trợ và tài trợ tối đa cho CSVN đối mặt với Hoa Kỳ.
xxx

Tài Liệu Tham Khảo
http://the-puzzle-palace.com/files/77dca02bb70b3021852564ba0070aeff.html

1. Tài Liệu từ Trung Quốc, Chen Jian's "Sự Tham Chiến của Trung Quốc trong Chiến Tranh VN, 1964-69," Sự Trung Kết của Trung Hoa 142 (June 1995), 357-387, đă đưa rơ tất cả sự thật tài liệu và những cái nh́n bên trong về vai tṛ của Trung Quốc cũng như những quyết định của Trung Quốc đă giúp Hà Nội trong chiến tranh VN.

2. Qiang Zhai, "Transplanting the Chinese Model: Trung Hoa Cố Vấn Quân Sự và và Đệ Nhất chiến tranh VM, 1950-1954," Nhật Kư của Quân Sự Sử Lược 57 (October 1993), 698-715; idem., "Trung Quốc và Hội Nghị Geneva 1954," Phần Tư Trung Hoa 129 (March 1992), 103-122; Chen Jian, "Trung Hoa và Đệ Nhất Chiến Tranh Đông Nam Á, 1950-1954," Phần Tư Trung Hoa” 133 (March 1993), 85-110.
 

---------- Forwarded message ----------
From: thanh pham thanhqpham@yahoo.com [Daploisongnui] <Daploisongnui@yahoogroups.com>
Date: 2014-06-08 6:32 GMT+02:00
Subject: Re: [Daploisongnui] Hăy Trả Lại Sự Vinh Quang Vĩ Đại Chân Chính cho Chiến Thắng Điện Biên Phủ của Dân Tộc Việt Nam.
To: "Daploisongnui@yahoogroups.com" <Daploisongnui@yahoogroups.com>, Btgvqhvn-3 <btgvqhvn-3@yahoogroups.com>, "chinhnghia@yahoogroups.com" <chinhnghia@yahoogroups.com>, "ChinhNghiaViet@yahoogroups.com" <ChinhNghiaViet@yahoogroups.com>, Dien Dan Cong Luan <DienDanCongluan@yahoogroups.com>, "thaoluan9@yahoogroups.com" <thaoluan9@yahoogroups.com>, "vidanviet@yahoogroups.com" <vidanviet@yahoogroups.com>, "VN-Politics@yahoogroups.com" <vn-politics@yahoogroups.com>

China can not invade Vietnam! They have to pay for all expenses of pre-war activities that they caused and created the conflicts and the death of all people, and Vietnamese ships that they sank recently in the South-East-Asia Ocean in the Vietnamese territory.

Ha! ha! ha! ha! ha! ha! ha! ha! ha! ha! ha...

Cái công hàm của thái thú tàu Phạm văn Đồng đâu có được quôc hội Việt Nam chấp thuận và đâu có giá trị đâu mà phải bàn luận. Vă lại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, lúc đó thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng Ḥa, chứ đâu có thuộc miền Bắc đâu mà Phạm văn Đồng có quyền dâng cho Tàu....Nếu Tàu muốn đ̣i th́ cứ bảo giặc Tàu đi gặp Phạm văn đồng đang hầu Hồ tạp Chủng(HCM)ở 9 tầng địa ngục mà kiện...Hơn nữa lănh thổ miền Nam VN và các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đều nằm trong bản đồ thế giới của Mỹ, Anh, Pháp, Nhật Philippine và ngay cả Trung CỘng cũng phải công nhận, th́ giặc Tàu đâu có thể nuốt lời như con nít được...

Hơn nữa, Anh, Mỹ, Pháp và cả giặc Tàu đều công nhận trong hiệp định Genève 1954, và cũng được cả thế giới công nhận trong hiệp định Paris 1973. Điều đó Anh, Pháp, Mỹ, Nga và Tàu đều công nhận và kư kết th́ giặc Tàu đâu có cải và làm chuyện giấy tờ giả mạo và xuyên tạc láo lếu như vậy???......cho nên cái công hàm dân biển và bán nước của tên thái thú Phạm văn Đồng chỉ là tờ giấy giả mạo mà giặc Tàu mượn cớ để xâm lăng VN  chiếm Hoàng Sanăm 1974, và năm 1989 chiếm Trường Sa. Chỉ riêng một vài đảo lớn c̣n sót lại mà giặc tàu không dám đụng đến,v́ giàn khoan dầu Mobile của Mỹ đang nằm ở đó...
Cho nên Giặc Tàu đă có lần định mua đứt công ty Mobile nhưng bị Quốc Hội Mỹ phủ quyết....

Giặc Tàu ăn không được, th́ phải đi làm mặt dầy để đi ăn cướp mà thôi. Tưởng Mỹ không dám chưởi là Trung Cộng là một nước lớn mà lại đi ăn cướp và ăn hiếp nước nhỏ như Việt Nam và Philippine....Ai Ngờ Mỹ, Nhật, Úc, Ấn Độ, Philippine, Nga ngấm ngầm phản đối, và nói thă thẳng là nước Tàu đang hung hăng như du đảng, y chang công an côn đồ của VN, đi ăn cướp và làm pỉate ở biển Đông Nam Á.

Đương nhiên là Nga phải phản đối v́ hành vi này của Trung Cộng, v́ Việt Nam là khách hàng lớn nhất mua đồ quốc pḥng của Nga, cho nên Nga đời nào để mất VN và Trung cộng muốn làm ǵ th́ làm... Tất cả các nước ở Thái B́nh Dương đều phản đối và làm cho Trung Cộng phải mất mặt, mất thề diện là một nước Tàu chỉ chuyên môn đi ăn cướp và ăn nói c̣n điêu ngoa c̣n hơn cả Việt Cộng...

Cho nên, tuy giặc Tàu đưa 300,000 ngàn quân xuống biên giới Việt Nam để đe dọa. Hơn 450 Tàu chiến để bào vệ giàn khoan dầu đă để lộ cái yếu điểm của giặc Tàu....Cho nên nếu ai là một tướng giỏi đều có thể đánh tan Trung Cộng trong ṿng vài ngày...Chiến tranh VN tuy chỉ có hai nước Việt-Trung, nhưng ṇ sẽ biến thành chiến tranh thế giới của thế kỷ 21...Chỉ khi nào thể chế Trung CỘng bị nhân dân Trung Hoa nổi lên lật đổ, th́ Ḥa B́nh mới có thật sự ở Thái B́nh Dương...

Cho nên, các nước Á Châu đang chuẩn bị chiến tranh chống đế quốc Phát-xít giặc Tàu...Nước Nga sẽ quay về với thế giới Tự Do để chống giặc Tàu, v́ nước Nga đă có lần thất trận trước giặc Mông Cổ. V́ thế cho nên giặc Tàu sẽ không chiếm được VN như ư Muốn....Mặc dù Tàu đă chiếm và đưa 40,000 quân nằm ở ngă 3 biên giới Việt Miên Lào, cả tỉnh quản trị, và Hà Tỉnh đều là thuộc địa của giặc Tàu. Chưa kể những nơi khai thác Bau-xít ở cao nguyên trung phần, nơi có thể chứa, và làm bải đáp cho cả quân doàn nhẩy dù của quân Tàu. Lúc đó giặc Tàu sẽ tràn xuống cao nguyên, sẽ tràn xuống bao vây đằng sau Cao Bằng Lạng Sơn, Lâm đồng, Đà Nẳng....Tàu đỗ bộ của giặc Tàu sẽ đổ quân 40,00 quân và chiến xa vào Quảng Trị, Hà Tỉnh...Tàu chiến của giặc Tàu sẽ vào thẳng Sàig̣n, thế là VN hết cựa quậy...

Chưa kể các nhà máy điện, đập nước, và các công trường đều có lính Tàu giả dạng công nhân làm việc Tại Việt Nam...Một khi điện bị cúp th́ hệ thống viễn thông, điện thoại, điện thoại di động, hệ thống an ninh, hệ thống pḥng thủ hầu như tê liệc th́ làm sao mà bắn hỏa tiển, làm sao mà phát thanh, làm sao những giàn máy radar có thể hoạt động được.....

Nếu chế độ CSVN mà biết được th́ đă trể...

Cho nên Việt Nam muốn sống c̣n, th́ phải ngả theo Mỹ, theo thế giới Tự Do, tất nhiên Trung CỘng sẽ bị tự diệt v́ chính nhân dân Trung quốc sẽ tự nổi loạn mà thôi....

Rất tiếc là chế độ CSVN hay đảng cướp thái thú Tàu CSVN chỉ là đám Tàu lai căng, chúng chỉ biết buôn dân bán nước mà thôi...Chính v́ vậy sự sống c̣n của toàn dân Việt Nam nếu muốn thoát khỏi chế độ nô lệ giặc Tàu, th́ phải hy sinh cùng nhau nổi dậy mà tiêu diệt cái chế độ đảng cướp thái thú Tàu CSVN. Th́ họ mới c̣ thể cứu dân cứu nước....

Hỡi Quân Đội Nhân Dân, Công An, các lực lượng Đặc nhiệm hảy cùng nhau v́ tổ quốc VN chứ đừng v́ đảng, mà hăy vùng lên tiêu diệt chế độ luồn trôn giặc Tàu này.., Một tên bất tài như Tổng bí Thư Nguyễn phú Trọng, một thủ tướng bất tài và độc ác như Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng, một tên chủ tịch bù nh́n như Trương Tấn Sang và đám quốc hội bù nh́n, nghị gật, hèn nhát, và không dám dùng Tiếng Trống Mê lInh để khơi dậy ư chí chiến đấu của toàn dân để chống giặc Tàu th́ thật là đáng sĩ nhục và thật đáng xấu hổ....Tại sao chúng không dám từ chức, v́ chúng quá tham quyền cố vị, tham nhũng hối lộ, và chuyên môn ăn cướp của dân mà thôi...

Hăy hy sinh để làm thay đồi lịch sử và chúng ta phải cùng nhau quyết tâm giải thể chế độ thái thú Tàu CSVN....

Hỡi Tuổi Trẻ Việt Nam! Chúng ta thà chết và nhất định không cúi đầu và luồn trôn giặc Tàu như đảng cướp thái thú Tàu CSVN...Hăy chứng minh tuổi trẻ Việt Nam cho thế giới biết là tuổi trẻ VN sẽ như Tràn b́nh Trọng, sẽ như Hưng Đạo Đại Vương Trần Hưng Đạo đă đánh tan 50 vạn quân Nguyên....

Đầu thần chưa rơi, th́ xin Bệ Hạ khoan hàng! và toàn dân toàn quân đă khắc trên tay chữ "Sát giặc Tàu"....

Việt Nam Nổi dậy "đ̣i Công Lư!"
Đồng khởi lên rồi "có Tự Do"
Tuổi trẻ Việt, anh Hùng thế Kỷ
Cờ Đỏ Sao Vàng", phải ra tro

!Ha! ha! ha! ha! ha! ha! ha! ha! ha! ha1 ha...

Thanh Pham
thanhqpham@yahoo.com

From: "Vanessa Nguyen vanessanguyenvn84@gmail.com [Daploisongnui]" <Daploisongnui@yahoogroups.com>
To: Btgvqhvn-3 <btgvqhvn-3@yahoogroups.com>; "chinhnghia@yahoogroups.com" <chinhnghia@yahoogroups.com>; "ChinhNghiaViet@yahoogroups.com" <ChinhNghiaViet@yahoogroups.com>; DapLoiSongNui <Daploisongnui@yahoogroups.com>; Dien Dan Cong Luan <DienDanCongluan@yahoogroups.com>; "thaoluan9@yahoogroups.com" <thaoluan9@yahoogroups.com>; "vidanviet@yahoogroups.com" <vidanviet@yahoogroups.com>; "VN-Politics@yahoogroups.com" <vn-politics@yahoogroups.com>
Sent: Saturday, June 7, 2014 4:55 PM
Subject: [Daploisongnui] Hăy Trả Lại Sự Vinh Quang Vĩ Đại Chân Chính cho Chiến Thắng Điện Biên Phủ của Dân Tộc Việt Nam.

Hăy Trả Lại Sự Vinh Quang Vĩ Đại Chân Chính cho Chiến Thắng Điện Biên Phủ
của Dân Tộc Việt Nam.
*
**
Điện Biên Phủ- mùng 5 tháng 4 năm Giáp Ngọ
(7-5-1954) Chiến Thắng Vĩ Đại
Của Nhân Dân Việt Nam.

Đă 60 năm trôi qua, đất nưóc đă thống nhất- thế ǵói đă bưóc qua kỷ nguyên mói của tự do dân chủ, sự thật, và nhân bản- Nhưng chiến thắng Điện Biên Phủ mùng 5 Tháng 4 năm Giáp Ngọ vẫn chưa đưọc nh́n lại đúng đắn,  để đặt nó vào vị trí của lịch sử, và nhất là trở về vị trí đúng đắn của chiến tích oanh liệt này trong lịch sử chống ngoại xâm của nhân dân Việt Nam. Đây là một trong những nỗi buồn, chua xót nhất của dân tộc!

Trải dài suốt mấy ngàn năm văn hiến, dân tộc Việt đă dạn dày kinh qua nhiều cuộc xâm lăng- gần một ngh́n năm nô lệ của ngựi Trung Hoa, và rồi sau đó lại rơi vào nhũng cuộc tấn công xâm lược qua các triều đại phong kiến của Trung Hoa- Hán Đựng Tống Nguyên- Minh và nhà Thanh.. Nhưng rồi kết quả, dẫu mất mát, tiêu hao, đau xót, nhân dân Việt Nam đă kiên cường anh dũng đẩy lùi từng đợt xâm lược này bằng những chiến tích lẫm liệt và vĩ đại, đuợc lănh đạo bởi  những anh hùng, anh thư đất Việt:  Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lê Đại Hành, Lư Thường Kiệt, Trần Nhân Tôn, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi Nguyễn Trăi, và Quang Trung Hoàng Đế, và trên hết vẫn là những hy sinh cao cả vô bờ bến của nhân dân Việt Nam!

Những chiến tích oanh liệt này đă đưọc hầu như toàn thể nhân dân Việt Nam đồng ḷng nhất trí ghi công tưởng nhớ và đặt để vào đúng vị trí trong lịch sử dân tộc với niềm tự hào chung  (Có lẽ chỉ trừ một số rất nhỏ ngựi ngoại quốc gốc Việt đang bắt đầu trở gót quay lưng lại với dân tộc bởi  năo trạng mặc cảm tự ti bắt “tổ tiên tổ quốc ăn năn” v́ sụ bất lực, bất tài của chính bản thân ḿnh.)

Nhưng nỗi bất hạnh vẫn bám nghiệt ngă vào dân tộc nhỏ bé này. Độc lập, tự chủ nhưng không được thái b́nh trọn vẹn với những cuộc đảo chính, nội chiến tương tàn. Chưa đưọc bao năm, th́ thực dân Pháp tràn  vào mở đầu nỗi đau bị đô hộ, lần này từ phưong Tây . Dân tộc Việt Nam đă chịu gần 100 năm cùng chung số phận với biết bao nhiêu dân tộc Á châu khác cho đến ngày mùng 5 tháng 4 năm Giáp Ngọ ( tức mùng 7- tháng 5 năm 1954) với chiến thắng Điện Biên Phủ, chính thức chấm dứt thời kỳ nô lệ thực dân Pháp.

Nhưng đau đớn, bất hạnh, chiến thắng Điện Biên Phủ đă không đạt đưọc kết quả toàn vẹn trên mặt kết hợp thống nhất đất nưóc như các cuộc chiến thắng ngoại xâm trưóc đây, và lại càng không kết hợp được sự nhất trí đồng tâm ghi công tưởng nhớ của đại đa số nhân dân Viêt Nam ít nhất là ở thời điểm trưóc ngày 30-4 năm 1975 bởi  những biên ǵói chính trị  nhỏ hẹp, năo trạng phe phái vong bản.

Có khá nhiều nguyên nhân sâu xa đă đưa đến nỗi buồn chua xót này. Nhưng nguyên nhân chính, rơ rệt nhất vẫn là sự chia cắt ư thức chính trị, ảnh hưỏng thế lực ngoại bang và năo trạng vong bản của giới lănh đạo (Không phải của nhân dân Việt Nam) trong cuộc chiến chống thực dân- trong thời chinh chiến Quốc Cộng tương tàn, và năo trạng này vẫn kéo dài cho đến ngày hôm nay. V́ vậy mà chiến thắng lẫm liệt oai hùng Điện Biên Phủ vẫn chưa đưọc trả về đúng vị trí đúng đắn của toàn thể nhân dân Việt Nam, để toàn dân đồng ḷng tưởng nhớ và ghi công như tất cả các chiến tích oai hùng trong lịch sử của dân tộc chống ngoại xâm kiên cường và bất khuất này.

Nh́n từ con mắt của đảng CSVN và những ngựi theo nó:
 
Chiến tích này là của riêng Đảng, đưọc lănh đạo bởi Hồ Chí Minh, dưói ánh sáng chỉ đạo của tư tưởng Mác-Lê- mà họ thựng gọi là cuộc “Cách Mạng Việt Nam.” Nói một cách khác, cuộc chiến thắng của nhân dân Việt Nam đă bị đảng CSVN bóp nhỏ lại chỉ đủ nằm trong tiến tŕnh mở đầu của cái gọi là cuộc “Cách Mạng Vô sản” theo chỉ đạo của phong trào cách mạng vô sản thế giới do Nga Hoa (Liên Xô-Trung Quốc) trợ giúp và chỉ đạo “dưới ánh sáng Mác Lê-Nin vĩ đại”.

Nh́n Từ con mắt những ngựi theo các chế độ Ngụy miền Nam, và một số ngựi ngoại quốc gốc Việt.

Những ngựi này, cũng cùng nhận định với CSVN mà cho rằng đây chỉ là trận chiến mà chính Hồ Chí Minh và đảng CSVN tự gây ra để tiến hành chủ nghĩa Cộng Sản cho đưọc thuận tiện, đúng bài bản “ba gịng thác cách mạng!” Một số không ít, không những phủ nhận, không tưởng nhớ ghi công những ngựi nằm xuống hy sinh trong  chiến thắng oanh liệt này, mà c̣n chê bai, chỉ trích cố gắng “hạ bệ” nó -và coi như không đáng kể đến.

Nh́n từ con mắt  của Ngựi Việt Nam Duy Việt Chân Chính.

Với một ngựi Việt Nam có tinh thần Duy Việt chân chính, không tự xuẩn hoá khoác lên ngựi mầu áo chính trị ngắn hạn giả tạo, th́ chiến thắng Điện Biên Phủ- đây thật sự là chiến thắng dứt điểm chế độ thực dân Pháp dành độc lập của toàn dân, không phải của riêng đảng CSVN! Dù chiến tích này đưọc lănh đạo bởi Hồ Chí Minh, nhưng nó đưọc xây dựng bằng tài sản, mồ hôi, xương máu của đại đa số những con dân Việt Nam yêu nưóc không Cộng Sản, những ngựi như cụ Phan Khôi, như Tạ Ngọc Phách, khi chưa thành Trần Độ, nhà văn Quang Dũng, tiểu đoàn Tây Tiến, như gia đ́nh bà cụ Nguyễn Thị Năm, trong đó các con trai của bà từng giữ chức vụ cấp trung đoàn. v.v  Sự đóng góp của đảng viên CSVN thực thụ chỉ là thiểu số mà trong đó  ư thức tham gia Đảng là do ḷng yêu nưóc và nhu cầu yêu nưóc chân chính, chứ ư thức tham gia v́ chủ nghĩa cộng sản không có, hoặc nếu có th́ cũng loáng thoáng do ngộ nhận mà thôi như Phùng Cung, Phùng Quán, Trần Dần v.v   

Sự thừa nhận và hănh diện chân chính về chiến tích oai hùng này đă đưọc ngựi dân Việt Nam ở phần đất miền Nam trưóc năm 1975 xác định nó một cách gián tiếp dù đă bị kềm hăm bởi quan điểm chính trị của nền đệ nhất cộng ḥa lúc bấy giờ.

Nếu ai đă từng xem qua cuốn phim “Chúng Tôi Muốn Sống” của đạo diễn Vĩnh Noăn, do Lê Quỳnh-Mai Trâm thủ hai vai chính, đại đội trưỏng Vinh, và Lan ngựi yêu của Vinh- chắc không thể quên phần đầu-bối cảnh quan trọng của truyện phim đă nói lên được điều này.

Dù câu chuyện được xếp đặt cho mục tiêu “chống cộng” của chế độ chính trị mà trong đó quá nửa những nhân vật đầu năo quan trọng xuất thân từ gốc lính đánh thuê, hoặc tay sai của Pháp- nhưng đưọc thực hiện trong những năm đầu của chế độ, bởi đa số những nhân sự từ ngoài Bắc di cư vào Nam sau hiệp định Giơ Ne vơ, những con ngựi trực tiếp hoặc gián tiếp tham gia chiến dịch Điện Biên với ư thức tự trọng dân tộc, và nhất là họ đă đưa đưọc tâm tư của họ, những ngựi yêu nưóc chân chính chống thực dân Pháp, trong bối cảnh chính trị phức tạp lúc bấy giờ, vào phần đầu của câu chuyện này với những dữ kiện có thật này!

Ngựi viết xin đưọc phép lược qua cuốn phim này để thấy được nỗi cay đắng của những con ngựi Việt Nam yêu nước, yêu dân chủ tự do  pháp trị thật sự, đă đau khổ như thế nào giữa nhưng xâu xé tương tranh của năo trạng chính trị nhỏ hẹp vong bản của hai thế lực “Quốc và Cộng!”

Để thấu hiểu rơ ràng đưọc sụ tinh khiết trong ḷng yêu nưóc của những ngựi Việt Nam chống ngoại xâm trong giai đoạn phức tạp nhùng nhằng này. Tôi xin đưọc nhấn mạnh những sự kiện quan trọng theo thứ tự năm tháng, những biến cố trực tiếp ảnh hưỏng đến sự chia cắt của dân tộc nói riêng và trong tiến tŕnh kháng chiến chống thực dân nói chung.

25-8-1883 Triều  Đ́nh Việt Nam kư Hàng Ước- với Pháp- và  hàng ước Pa tơ nốt –(Patenotre 1884) Tên Việt Nam chính thức bị xóa trên các văn bản chính thức… Pháp chia Việt Nam ra làm 3 nưóc:
1-Tonkin (Bắc-Kỳ)- Pháp bảo hộ;
2-An-Nam (Trung Kỳ-Huế) do Vua nhà Nguyễn cai trị nhưng dưói sự điều hành bảo hộ của Pháp-
3-CochinChine (Nam Kỳ thuộc địa của Pháp từ 1867).

1887- Pháp thành lập Liên Bang Đông Dương (Indochina Union gồm 3 nưóc Việt Nam- Miên-Lào)

1919- Tại  Vẹc Xây (Versailles)- Nguyễn Ái Quấc đưa kiến nghị 8 điểm-Nhưng bị đuổi ra. Hội nghị không biết có kiến nghị này.
 
1925- -Bảo Đại lên ngôi- năm 12 tưồi.
-Nguyễn Ái Quóc thành lập Thanh Niên Cách Mạng Đồng Minh Hội.
-Nguyển Thái Học thành lập VNQDĐ.
 
1930- Khởi Nghĩa Yên Báy- của VNQDĐ, Nguyễn Thái Học - thất bại- VNQDĐ coi như hết lực quân sự.
-Đông Dương Cộng Sản đảng đưoc Hồ Chí Minh  thành lập tại Hồng Kông.

10-5-1941-   Hồ Chí Minh thành lập Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội. tại Pác Pó.

9-3-1945- Quân phiệt Nhật  dựng Bảo Đại- Trần Trọng Kim- để  “trao lại độc lập cho Việt Nam trong khối Đại Đông Á”- với sự ra đ̣i của  Cờ  vàng ba sọc- theo ư niệm tôn quân của quẻ Ly (hào 1).

29-8-1945 -Thành lập Chính phủ lâm thời Hồ Chí Minh bao gồm nhiều thành phần đảng phái nhân sĩ của đất nuớc- Bảo Đại  là Cố Vấn Tối Cao!!!
 
2-9-1945  Hồ Chí Minh đại diện  Chính phủ lâm thời  tuyên bố độc lập ở Miền Bắc.
 
12-9-1945 Lính Anh Quốc  vào Sàig̣n giải giới  Nhật theo tinh thần hội nghị Potsdam. Dùng lính Ấn-GuKhar- cùng phối hợp với  cả Nhât, Pháp để càn quét kháng chiến Viêt Nam. Tổng thống Mỹ  Truman, viện trợ máy bay xe vũ khí để Pháp tái thuộc địa Việt Nam.
 
21-9-1945  Tưóng Anh Douglas Gracey đưa Quân vào VN- áp đặt thiết quân luật.
 
24-9-1945 Tướng Pháp Jacque Philippe Leclerc đến Sài G̣n để tiến hành tái lập quyền thuộc địa ở Viêt Nam.

11-1945  Hồ Chí Minh tuyên bố giải tán Cộng Sảnh Đông Dương  theo yêu cầu của Trung Quốc đổi lấy sự hậu thuẫn tiếp vận từ Trung Quốc..
 
1-1946  Thành lập Hội đồng Quốc Gia gồm Hồ Chí Minh, đảng CSVN, VNQDĐ, các đảng phái không cộng sản v.v

6-3-1946  HCM kư với Pháp công nhận nền Tự Trị VN trong Liên Hiệp Pháp.. Quân Pháp đưọc quyền trở lại miên Bắc.- Dư luận phản đối và câu giải thích bất hủ của Hồ Chí Minh là  “Thà ngửi cứt Pháp một tí c̣n hơn ăn cứt Tầu cả đ̣i!”

1-6-1946  HCM kư Fountainebleau. kư nhưọng quyền sinh hoạt  cho Pháp tại VN.. (Hồ Chí Minh, Vơ Nguyên Giáp  các đảng viên then chốt của đảng CSVN khởi sự công khai tiến hành tiêu diệt những ngựi yêu nưóc thuộc các đảng phái khác hoặc từ chối không theo lư tưỏng Cộng Sản..)
 
19-12-1946  Viêt Minh bắt đầu tấn công Pháp- Pháp thanh tảo b́nh định Hải Pḥng có lực lượng Việt Gian tham dự - một số những nhân sự này sau trở thành lạnh đạo VNCH!

15-8-1947  “Giải Pháp Bảo Đại” thất bại..

5-6-1948.  Cao Ủy Pháp Bolaert và Nguyễn Văn Xuân kư thỏa ước Hạ Long với  Bảo Đại làm quốc trưởng- Nguyễn Văn Xuân thủ tưóng.- Cả Hồ Chí Minh  và Ngô Đ́nh Diệm  cùng phản đối  Nguyễn Văn Xuân.

8-3-1949  Tổng thống Pháp Vincent Auriol -Bảo Đại kư thỏa ưóc chống cộng.. Elyssêê.

14-1-1950  HCM chính thức kêu gọi chống Pháp.. Liên Xô và Trung Quốc ủng hộ Hồ Chí Minh.
 
7-2-1950 Anh, Mỹ chính thức ủng hộ Bảo Đại... cuộc chiến tương tàn mở màn trong bàn cờ của Ngọai bang bưóc vào gia đoạn đẫm máu.
 
8-5-1950  Mỹ Chính thức kư hiệp ưóc quân sự ủng hộ Pháp tại VN..
 
3-8-1950  MAAG của Mỹ đến VN -huấn luyện quân sự.

7-1951  Mỹ cố t́nh hất cẳng quyền lực thực dân Pháp- đă đưọc tái lập sau khi đệ nhị thế chiến chấm dứt- bằng cách kư hiệp ưóc viện trợ trực tiếp cho miền Nam không thông qua Pháp.
 
7-1952  Truman ngầm công nhận  chế độ miền Nam –nâng  Văn Pḥng Liên Lạc Mỹ  (US Legation) lên bậc Đại Sứ.. (Embassy , coi như hai quốc gia chủ quyền tương quan) hoàn toàn hất cẳng Pháp để nhảy vào Việt Nam trực tiếp điều động cuộc chiến.

27-7-1953 Trung Cộng  tăng viện cho lực lượng Kháng Chiến Việt Minh, CSVN trao đổi bằng hứa hẹn nhựng biên giói .

7-5-1954 Chiến Thắng  Điện Biên Phủ..

18-6-1954  Ngô Đ́nh Diệm nhậm chức Thủ Tướng từ Bảo Đại. tại Cannes- ở Pháp.

20-21-7-1954    Hiệp định Geneve về Đông Dương.
-Tưóng Tạ Quang Bửu.. đại diện Việt Minh.
-Henri Delteil – đại diện Pháp..
 **** Nhưng bản Tuyên bố chung cuối cùng- đúc kết- bản văn thứ hai của Hiệp định ngưng chiến-Không đưọc kư...

11-10-1954 :  Hồ Chí Minh  lănh đạo CSVN (đảng Lao Động)  chính thức nắm quyền tại  Hànội  không có lực chống đối- CSVN hoàn toàn kiểm soát miền Bắc từ vĩ tuyến 17… Lực lượng đối lập của các đảng phái khác đă rút  theo Pháp Bảo Đại -Di Cư  vào Nam từ tháng 8-1954.

Bối cảnh thời gian của phim đuợc đặt trong thời khoảng năm 1952-1954. Thời điểm biến chuyển đau thương của toàn bộ số phận dân tộc Việt Nam, đây là giai đoạn đầu của chiến dịch Điện Biên Phủ-  khi  những thế lực ngoại bang quyết định dấn sâu vào nội bộ của dân tộc bất hạnh này. Chúng ta nên hiểu sự tế nhị khó khăn của những ngựi chủ trương và tham gia làm bộ phim này. Những ngựi đă từng sống tham gia trực tiếp hoặc gián tiếp trong phong trào Việt Minh, và có kẻ từng tham gia trận Điện Biên Phủ-  Bộ phim đưọc thực hiện trong một chế độ mà hầu như toàn bộ những nhân vật của giới cầm quyền, trưóc đó từng đứng vào hàng ngũ của thực dân Pháp hoặc bên cạnh Pháp chống lại phong trào kháng chiến Việt Minh, đặc biệt là ngay trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Cho nên sự lựa chọn bối cảnh của họ cho bộ phim rất tế nhị!

Bối cảnh nền của câu chuyện là h́nh ảnh can trựng, oai hùng tiến công của bộ đội Việt Nam, có đại đôi trưởng Vinh, tiến công đánh đồn thực dân Pháp- h́nh ảnh lính thực dân Pháp thua trận đầu hàng!  Tất cả đă làm nổi bật ư nghĩa của cuộc đối thoại giữa nhân vật đảng viên của “đảng Hồ Chí Minh”, chính ủy, cố gắng nhấn mạnh thuyết phục Vinh về vai tṛ vị trí Bác và Đảng! “Bác và Đảng sẽ trả công và cho nghỉ phép v.v” Nhưng Vinh đă trả lời:

-Vinh: “Tôi chiến đấu không phải để được mong ân thưởng, mà mục đích của Tôi là được góp  phần vào trong công cuộc giải phóng dân tộc thoát khỏi ách thực dân và bất cứ một chế độ áp bức nào khác…”
(Chúng ta có thể thấy đưọc mức tế nhị của những ngựi làm phim với câu trả lời của Vinh, khi phim đưọc thực hiện  dưói chế độ độc tài áp bức mà đa số giới cầm quyền từng là tay sai phục vụ dưói trướng  kẻ “xấu thua cuộc” là thực dân Pháp!!!)
 
-Đảng Viên Chính Ủy: Nhưng dù sao Bác và Đảng cũng ghi công đồng chí!
 
-Vinh: Trong lúc này Tôi xin đồng chí hăy tạm gác bỏ mọi vấn đề thuộc về chính trị. Tôi, tôi chỉ có biết chiến đấu cho chính nghĩa quốc gia thế thôi!

(Chính v́ đoạn phim với bối cảnh quan trọng này mà năm 1986-87 đă có một cuộc  vận động ngầm ngăn cản không cho tŕnh chiếu rộng răi từ một số hội đoàn chống Cộng ở Hài Ngoại, dù phim được nha điện ảnh thời đệ  nhất Cộng Hoà thực hiện cho mục tiêu chống cộng! Tôi xác nhận sự kiện này v́ lúc đó tôi đang sinh hoạt chính trị thường trực trong môi trựng này! Hiện nay phim đă đưọc đưa vào DVD)

Đây không chỉ là một cuộc đối thoại giả tưởng của phim ảnh, mà thật sự chính là câu trả lời tiêu biểu của bất kỳ ngựi Viêt Nam nào đă dấn thân tham gia vào công cuộc kháng chiến kiên cường chống thực dân  của dân tộc! Và đây cũng chính là ư nguyện, khát vọng của bất cứ ngựi Việt Nam nào đă và đang đi vào đấu tranh cho nền độc lập dân chủ và tự do thật sự cho đất nưóc Việt Nam.

Câu trả lời của đại đội trưởng bộ đội Việt Minh- Vinh  là câu trả lời, là ưóc vọng, là tinh thần, là mục đích tối hậu cao cả  hướng tiến chiến đấu của  bất kỳ những ngựi yêu nưóc “không cộng sản” nào đă đi vào chiến dịch Điện Biên Phủ đầy đại nghĩa ái quốc, với khát vọng độc lập tự chủ cho quốc gia, dân tộc! (Trong đó có cụ thân sinh của tôi, anh em của Cụ, bạn bè cùng thế hệ với Cụ- Gia đ́nh cụ Ngoại của tôi, cũng ủng hộ và đóng góp tài sản lẫn sinh mạng- Không kể những sinh mạng đă chết oan ức uất hận trong cuộc cải cách ruộng đất tàn độc đẫm máu, bởi những kẻ lănh đạo phản bội bỉ ổi và trâng tráo!) Và hôm nay nhân dân Việt Nam, thế hệ trẻ Việt Nam đang trả lời và sẽ trả lời như thế trong cuộc đấu tranh dân chủ hóa đât nưóc Việt Nam hôm nay. Nhân Dân Việt Nam yêu nưóc, trong bất kỳ thời điểm nào, họ làm tất cả hy sinh tất cả v́ khát vọng dân tộc, v́ tổ quốc, chứ không v́ lănh tụ, không v́ chế độ chính trị, lá cờ, hay bất kỳ chủ nghĩa Nga Mỹ nào cả! 

Nhân vật đại đội trưỏng Vinh không phải chỉ  đơn thuần là nhân vật giả tưỏng của phim ảnh tuyên truyền, mà chính là đại biểu của những ngựi như các ông con trai Cụ Bà Nguyễn Thị Năm, như cụ thân sinh của Tôi. Nhân vật Vinh đưọc cấu tạo bằng những kinh nghiệm đ̣i sống thật của đại đa số ngựi Việt Nam yêu nưóc không cộng sản nơi đất Bắc thời bấy giờ! Những ngựi này, có ngựi c̣n sống sót sau hai cuộc chiến-  Điện Biên Phủ oai hùng và “cuộc chiến” đồi bại trá h́nh “cải cách ruộng đất!”

Từ những t́nh cảm và ưóc vọng của Con Ngựi Việt Nam khát khao độc lập dân chủ tự do như vậy, Chúng ta mới nh́n chiến thắng Điện Biên như là một ngựi Việt Nam, với một tinh thần trong sáng không thiên lệch mưu toan chính trị như Vinh, th́ không ai có thể phủ nhận đuọc giá trị vĩ đại của Điện Biên Phủ với công sức xương máu của nhân dân Việt Nam! V́ vậy ngựi Việt Nam c̣n sống sót hôm nay phải có bổn phận tưởng nhớ ghi công tất cả những ngựi đă nằm xuống trong trận đánh lịch sử này. Họ nằm xuống v́ khát vọng tự chủ, độc lập tự do dân chủ cho đất nưóc Việt Nam, cho chúng ta hôm nay!

Cũng như tất cả những con ngựi Việt Nam chân chính, không thể bội nghĩa với tất cả những ngựi đă hy sinh nằm xuống trong trận chiến biển Đông với Trung Quốc  năm 1974- Họ xả thân không phải v́ giữ ghế chính trị cho chế độ Ngụy quân phiệt Nguyễn Văn Thiệu, hay cho nền “dân-chủ Mỹ” bên kia bờ đại dương, mà họ xẻ chiến hạm Trung Cộng với tinh thần yêu nưóc bảo vệ giang sơn chống ngoại xâm Trung Quốc! (V́ vậy mà khi họ lóp ngóp ngụp lặn chống chỏi giữa biển Đông! lănh đạo của họ và đồng minh Mỹ quay lưng phản bội, để mặc họ!) Những ngựi đă nằm xuống trong những cuộc chiến chống ngoại xâm, họ khác với một số ngựi gốc Việt hôm nay đang phải ra sức gào thét bảo vệ, tuyên dương Mỹ, Úc, Pháp v.v với mặc cảm tự ti ăn nhờ ở đậu, năo trạng tay sai vong bản bệnh hoạn, chứ không phải bằng sự tự trọng kiên cường bất khuất của ngựi Việt Nam!

Cũng chính v́ năo trạng này đă khiến họ trở thành bệnh hoạn, “chống cộng” dựa trên sự thù hận quá khứ của riêng họ và quyền lợi hiện tại hải ngoại của riêng họ- Ở trong tâm năo những con ngựi này không c̣n sợi giây liên lạc t́nh tự văn hóa vói dân tộc Việt Nam nữa- Cho nên không những họ cố gắng ra sức bôi nhọ phủ nhận giá trị xương máu của nhân dân đồng bào Việt Nam trong chiến thắng Điện Biên Phủ, mà ngược lại tung hô tuyên dương những tên “tướng tá” gốc lính đánh thuê tay sai cho thực dân Pháp với thành tích đă từng đi càn quét nả đạn vào nhân dân, kháng chiến Việt Nam, những tên đă cầm súng dưói là cờ thực dân Pháp mà bằn vào ngựi Việt Nam trong trận chiến Điện Biên Phủ! (Như vậy chúng ta đă hiểu tại sao cái tên Điện Biên Phủ bị lướt qua trong “Chúng Tôi muốn Sống” nhưng tinh thần Điện Biên Phủ đă đưọc tŕnh bày tuyệt vời qua h́nh ảnh Vinh và những bộ đội trong đại đội của Vinh, từ những cảnh tiến công can trường, anh dũng đánh đồn Pháp- cho đến sự tinh anh quả cảm phục kích đoàn chiến xa của Tây- và thái độ bênh vực Vinh của bộ đội -đă nhất tề đúng dậy đưa súng lên đạn sẵn sàng bảo vệ Vinh, khi tên chính ủy và công an của Hồ Chí Minh đến bắt Vinh về làng đấu tố!)

Chưa hết, loại ngựi này c̣n quay lại chê bai phỉ nhổ Con Ngựi Việt Nam, giá trị văn hoá truyền thống đạo lư Việt Nam. Cái ǵ của Việt Nam cũng xấu xa thấp kém, từ thời tiết đến văn hoá!  Họ đổ lỗi cho văn hoá Việt Nam tất cả những mặc cảm thua thiệt, bất tài của họ! Nhưng may mắn họ đă là những ngựi ngoại quốc chỉ có cái “gốc Việt” mà thôi! Họ không thừa nhận sự vĩ đại của chiến thắng Điện Biên Phủ, xương máu ngựi Viêt Nam yêu nưóc, đây cũng là lẽ thựng t́nh!!!

Những ngựi nằm xuống v́ tự chủ độc lập, v́ bảo vệ lănh thổ tổ quốc, họ tiến vào lằn lửa đạn của quân thù, xem tấm thân nhẹ như lông hồng với tinh thần và ư chí v́ dân tộc đất nưóc, chứ không v́ cá nhân lănh đạo, hay v́ một chủ nghĩa chính trị nào, hoặc ngay cả v́ một thể chế chính trị nào cả. Chúng ta những ngựi Việt Nam c̣n sống sót không đưọc quyền gian trá trét lên nấm mồ của họ những phấn son của chính trị phe phái. Không ai đưọc quyền xử dụng sự hy sinh lẫm liệt, cao cả của những ngựi yêu nưóc này, dù họ ở bất cứ chiến tuyến nào, để phục vụ cho mục tiêu chính trị phe phái của ḿnh. Đây là một hành động phi nhân, vô đạo lư, vô liêm sỉ!

Chiến thắng Điện Biên Phủ thật sự vĩ đại! V́ nó thật sự là của nhân dân Việt Nam, nó hiện hữu bằng tài sản, tâm lực, xưong máu của nhân dân Việt Nam với mục đích đánh đuổi thực dân Pháp và nó đă đạt đưọc!

Những Khuất Tất Bi Ai Của Điện Biên Phủ- Của Dân Tộc Việt Nam:

Cái mà chiến thắng Điện Biên Phủ không đạt đưọc như các chiến thắng Bạch Đằng, Đống Đa v.v chính là sau chiến thắng Điện Biên, đất nưóc không toàn vẹn, bị chia đôi,  ḷng dân chia ĺa; độc lập, tự chủ không toàn vẹn ở cả hai miền Nam lẫn Bắc! Miền Nam th́ độc tài, quân phiệt, Mỹ khống chế; miền Bắc cũng độc tài đảng trị phong kiến tập quyền, lệ thuộc Trung Quốc lẫn Liên Xô! Lănh thổ tổ quốc bị tiêu hao buôn bán sang nhượng cho ngoại bang!

Và cả hai thế lực phi dân tộc, phi dân chủ này, đă nhân danh “tiền đồn chống cộng của Mỹ”, “Thành tŕ Xă Hội Chủ Nghĩa ở Đông Dương”, đă phung phí sinh lực của dân tộc, vốn đă kiệt quệ sau 100 năm bị Pháp kềm hăm bóc lột- nưóng hàng triệu sinh mạng nhân dân Việt Nam, tuổi trẻ Việt Nam trong suốt 20 năm!

Cả hai thế lực chính trị phản động vong bản này đă phản bội lại ưóc vọng của nhân dân Việt Nam- Họ bất chấp nguyện vọng của nhân dân Việt Nam, Hồ Chí Minh, Vơ Nguyên Giáp, Bảo Đại, Ngô Đ́nh Diệm, họ đă lừa bịp ăn cướp niềm tin của nhân dân Viêt Nam để tranh dành quyền lợi cho riêng họ, cho quan thầy ngoại bang của họ!

Một bên, Hồ Chí Minh và đảng CSVN, với chiêu bài chống thực dân, chống  đế quốc, đă sẵn sàng trở thành tay sai chủ nghĩa, tôi tớ ngoại bang, sang bán xương máu của đồng bào, đất đai tổ tiên dân tộc, tàn phá văn hóa đạo lư dân tộc Việt Nam- Và bên kia, Bảo Đại, một tên vua hết thời của một nưóc bị trị, đưọc nuôi dưỡng giáo dục bởi thực dân, sẵn sàng kư đủ thứ, miễn có tiền ăn chơi trác táng; và Ngô Đ́nh Diệm, một tên độc tài phong kiến,  một cựu quan lại tay sai cho Pháp, con của việt gian Ngô Đ́nh Khả,  với chiêu bài chống cộng, sẵn sàng thỏa hiệp với ngoại bang để giữ quyền hành!

Nhưng những mất mát này không phải do tự nơi “bản chất” chiến thắng Điện Biên Phủ khiếm khuyết,  hay gây ra, mà do nhũng ngựi như chính Hồ Chí Minh, Vơ Nguyên Giáp v.v những ngựi đă “có công lănh đạo” chiến dịch Điện Biên phối hợp với ḷng yêu nưóc cao cả vô bờ bến của nhân dân Việt Nam để đạt chiến thắng, và đảng CSVN, tất cả đă phản bội lại Chiến Thắng Điện Biên này!

Hồ Chí Minh và đảng CSVN đă cưóp mất đi sức bật vĩ đại của Chiến Thắng Điện Biên, mà lẽ ra đă đưọc làm nền móng, sức bật cho một đất nưóc Việt Nam thống nhất tự do dân chủ nhân quyền,  để áp đặt chủ nghĩa cộng sản ngoại lai điên loạn. Và sự điên loạn của tính “cách mạng Cộng Sản” này đă khởi đầu bằng việc đă quay lại cắn xé, tiêu diệt những ngựi con yêu, ưu tú của dân tộc trong Kháng Chiến Chống Thực Dân chỉ v́ họ không theo Cộng Sản- Và sau đó c̣n điên loạn hơn nữa là đă quay lại càn quét nhân dân Việt Nam vô tội, kể cả những ngựi đă đóng góp xương máu cho nó!

Chiến thắng Điện Biên Phủ,  thật sự là kết quả của khát vọng Việt Nam, nó là tổng lực kết tụ của tinh thần “Kiến Nghị 8 Điểm”, là ưóc vọng tự do dân chủ, pháp trị- Không phải của chủ nghĩa Cộng Sản hay ánh sáng Mác Lê- Như thế, lẽ ra Chiến Thắng Điện Biên đă đạt đưọc mục đích lịch sử của nó như Bặch Đằng, Đống Đa, đó là sức bật  để thống nhất đất nưóc- mà c̣n có thể đi xa hơn nữa là đưa dân tộc tiến lên trong ḥa b́nh, dân chủ, tự do và pháp trị thật sự.

Nhưng Hồ Chí Minh và đảng CSVN đă không những nuốt đi tinh thần “Kiến Nghị 8 Điểm” mà thực dân Pháp đă buông trả, mà c̣n hủy diệt sức bật Điện Biên Phủ  này bằng cuộc chiến bất nhân, phi  đạo lư chống lại nhân dân Việt Nam, đó là “cuộc đấu tố cải cách ruộng đất” đưói sự chỉ đạo của đảng CSVN và sự cố vấn của ngọai bang Trung Quốc, “trận chiến CCRĐ” phản bội đốn mạt này đă tiêu diệt hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn ngựi dân không những vô tội, mà  c̣n đă có công sức đóng góp cho Chiến Thắng Điện Biên Phủ Vĩ Đại- trong đó không biết bao nhiêu là tài năng, trí tuệ, và ḷng yêu nưóc vô bờ bến!

Chiến thắng Điện Biên Phủ cũng đă bị chính năo trạng quyền bính tay sai của những ngựi lănh đạo thuộc “phe quốc gia” thỏa hiệp với Mỹ Pháp phá hoại và phủ nhận sức bật của nó! Điều đau buồn và nhục nhả cho những ngựi Việt Nam yêu nưóc không cộng sản là chính nghĩa quốc gia của họ đă bị hoen ố khi Mỹ đưa Pháp trở lại Việt Nam, và họ, những ngựi không Cộng Sản, “đưọc” lănh đạo bởi đa số là những tên quan lại tay sai, và lính đánh thuê cho Pháp! Thậm chí mang quốc tịch Pháp!

Nếu không có những năo trạng vong bản phản bội quyền lợi nhân dân như Hồ Chí Minh, Vơ Nguyên Giáp, Bảo Đại, Ngô Đ́nh Diệm v.v Hoặc nói ngưọc lại, nếu những loại ngựi này đă thật sự yêu nưóc, yêu nhân dân, và thật sự yêu độc lập tự do dân chủ cho đất nưóc, dân tộc Việt Nam, đặt quyền lợi của nhân dân, đất nưóc Viêt Nam lên trên hết, th́  chiến thắng Điện Biên Phủ đă là sức bật thống nhất đất nưóc, đẩy hẳn các thế lực ngoại bang, đặc biệt là Pháp ra khỏi chính trựng Việt Nam vô điều kiện- là sức bật thiết lập và phát triển cơ chế dân chủ tự do pháp trị từ đó với Cuộc Tổng Tuyển Cử trên toàn cơi Nam Bắc Việt Nam. Như vậy, lẽ ra nhân dân đất nưóc Việt nam đă có dân chủ tự do, pháp trị thật sự! Và đă không phí phạm tài sản, xưong máu hàng triệu đồng bào hai miền Nam Bắc, đă không phí mất 50 năm lạc hậu trong độc tài đảng trị, mà đă phát triển mạnh mẽ trong tự do dân chủ pháp trị cho đến hôm nay.

Sự thật là chính Hồ Chí Minh, đảng CSVN, Trung Cộng, Liên Xô, Mỹ Pháp, Bảo Đại, Ngô Đ́nh Diệm, và những tên quân phiệt-đánh thuê cho Tây- Tất cả đă bất chấp nguyện vọng Tổng Tuyển Cử Thống Nhất của nhân dân Việt Nam 1956- đưọc ấn định trong hiệp định Giơ Ne Vơ 1954. Mà thay vào bằng nhũng tuyên truyền dối trá, bằng những bom đạn ngoại bang để tiến hành cuộc chiến phi lư, tương tàn đẫm máu trên thân xác ngựi Việt Nam trong suốt 20 năm! 

Cũng chính v́ vậy mà chúng ta ngựi Việt Nam chân chính không thể chỉ v́ tội ác, sự phản bội của Hồ Chí Minh, Vơ Nguyên Giáp, ngựi lănh đạo chiến dịch Điện Biên Phủ,  v́ sự độc tài phản bội của đảng CSVN, hoặc v́ quan điểm thù hận chống cộng cũ kỹ thời tương tàn, mà mạ lỵ phủ nhận xưong máu đồng bào, mạ lỵ phủ nhận chiến công vĩ đại của dân tộc! Chỉ có năo trạng bệnh hoạn, vong bản mới v́ lư do chính trị mà chối bỏ văn hóa, giá trị xương máu, khát vọng của nhân dân đồng bào ḿnh!

Chiến thắng Điện Biên Phủ có thể đă vắng mặt những ngựi yêu nưóc “không cộng sản” bị đày ải, thủ tiêu v́ đă trở thành sự cản trở cho ư đồ cộng sản hóa của Hồ Chí Minh, Vơ Nguyên Giáp, Trựng Chinh v.v Chiến thắng Điện Biên Phủ cũng có thể đă vắng mặt một số những ngựi yêu nưóc, chống thực dân -nhưng không thể đi chung đựng với Hồ Chí Minh và Chủ Nghĩa Cộng Sản, những kẻ đă quyết định “về tề” để đành sống nhẫn nhục dưói sự cai trị của Pháp rồi độc tài quân phiệt miền Nam những năm sau đó. Nhưng Chiến Thắng Điện Biên Phủ không hề thiếu mặt những ngựi con yêu của tổ quốc không phải là đảng viên, những ngựi không cộng sản, như cụ Phan Khôi, như những ngựi của phong trào Nhân Văn Giai Phẩm! Những ngựi như Trần Thư- Những ngựi này đă bị đảng CSVN triệt hạ sau khi cầm quyền chặt chẽ. V́ họ, cũng như nhân vật Vinh, mục đích của họ “…là được góp  phần vào trong công cuộc giải phóng dân tộc thoát khỏi ách thực dân và bất cứ một chế độ áp bức nào khác..” Thế thôi!

V́ thế Chiến thắng Điện Biên Phủ không phải là của CSVN, mà là của chúng ta, là của chung dân tộc Việt Nam. 

Trong mấy năm về Việt Nam, tôi đă từng gặp rất nhiều bạn trẻ sinh ra và trưỏng thành trong chế độ CSVN, trong đó có ba ngựi đang là cán bộ trung cấp từng du học ở Liên Xô về. Trên chuyến tầu đêm từ Lao Cai về Hà Nội,  họ đă tâm sự với tôi rằng trong ḷng họ rất thán phục và ghi công những chiến sĩ miền Nam trong trận hải chiến oai hùng năm 1974 với Trung Quốc, dù “các chú, bác ấy là lính Ngụy, nhưng đă bỏ ḿnh xả thân để bảo vệ  lănh thổ của tổ quốc, trong khi chúng cháu ở ngoài này lại để mất..”

Chúng ta hăy tư duy và hành xử trên tinh thần duy Việt như những bạn trẻ Việt nam này, là nh́n vấn đề Việt Nam, Con Ngựi Việt Nam, quyền lợi danh dự và xương máu linh thiêng của đồng bào ḿnh, không qua một quan điểm chính trị tạm bợ nào hết! Chúng ta hăy lấy cái tâm trong sáng duy việt của chúng ta, như những bạn trẻ Việt Nam mà tôi may mắn gặp gỡ, để nh́n về Chiến Thắng Điện Biên Phủ hay bất kỳ thành quả chống ngoại xâm nào của dân tộc!

V́ Chiến Thắng Điện Biên Phủ đưọc hoàn thành bởi những tâm hồn Việt Nam sáng ngời ḷng yêu nưóc cao cả vô bờ bến, ư chí và khát vọng độc lập, tự do, dân chủ trong suốt của Những Con Ngựi Việt Nam.

Chiến Thắng Điện Biên Phủ vĩ đại chính là v́ nó đưọc xây bằng thân xác, tinh thần và khát vọng của  những Con Ngựi Việt Nam tinh khiết. Chiến Thắng Điện Biên Phủ là của dân tộc Việt Nam! Là niềm tự hào chung của cả dân tộc Việt Nam.

Không ai có thể cưóp đoạt đi, hay chà đạp bôi bẩn ư nghĩa, sự vĩ đại của Chiến Thắng Điện Biên Phủ. Đảng CSVN, những năo trạng phe phái bệnh hoạn vong bản, hăy trả Chiến Thắng Điện Biên Phủ đúng nghĩa lại cho dân tộc Việt Nam, cho thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay và trong tương lai vĩnh viễn !

Xin cúi đầu tưỏng nhớ, tri ân tất cả những Con Nguời Việt Nam đă hy sinh v́ đại nghĩa dân tộc chống ngoại xâm, dù họ ở đâu, đă mặc quân phục nào, đă chào lá cờ nào. Họ măi măi là anh hùng, anh thư, là hồn thiêng sống núi anh linh của đất nưóc và dân tộc Việt nam kiên cựng và bất khuất!